Monday, July 16, 2012

Chuyện cây táo

Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.

Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:


- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.

- Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.

Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.

Một hôm, cậu bé – giờ đã là một chàng trai – trở lại và cây táo vui lắm:

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?

- Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.

Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.

Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ đã là người có tuổi – quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.

- Hãy đến chơi với ta.

- Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?

- Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.

Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.

Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.

- Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo.

- Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.

- Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.

- Cháu đã quá già rồi để mà leo trèo.

- Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta – cây táo nói trong nước mắt.

- Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.

- Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến đây với ta.

Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.

Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Ta phải sống sao cho trọn đạo làm con.

(Sưu tầm từ Vnyeu.org)

Sunday, July 8, 2012

Gửi vợ tương lai của anh



Chào vợ yêu dấu!

Anh không biết được em là ai trong số những người đang bước đi ngoài kia. Anh ước giá mà anh biết được. Anh sẽ chạy đến bên em. Thật nhanh, thật gấp gáp. Anh sẽ đứng trước mặt em thật mạnh mẽ. Anh sẽ tạo cho em cảm giác được che chở. Anh sẽ nắm thật nhẹ bàn tay của em, anh sẽ truyền hơi ấm từ bàn tay của anh cho em. Anh sẽ đưa tay vuốt thật nhẹ mái tóc của em, anh sẽ cảm nhận làn hương từ mái tóc của em.
Sau đó anh sẽ ôm em, thật nhẹ nhàng, và thật lâu.

Rồi sau đó anh sẽ để em sống tiếp cuộc đời của em, anh sẽ buông tay em, không phải là mãi mãi. Mà là anh buông để chờ đợi cái ngày em bước vào cuộc đời anh.

Anh sẽ nói cho vợ nghe những điều anh suy nghĩ về cuộc sống của hai vợ chồng mình sau này em nhé! Đầu tiên sẽ là trách nhiệm, cả anh và em. Hai ta đều có trách nhiệm với cuộc sống của hai vợ chồng mình. Em đồng ý không! Anh sẽ cố gắng để làm tròn trách nhiệm của một người chồng. Anh sẽ luôn đặt em và các con của chúng ta lên trên tất cả. Và cả em cũng thế nhé!

Một ngày sẽ bắt đầu bằng việc em dậy trước anh, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi anh. Và anh sẽ tỉnh giấc. Anh cũng sẽ dậy cùng em, và sẽ giúp em làm bữa sáng. Anh sẽ lấy trứng từ tủ lạnh và giúp em đánh trứng để em làm món trứng ốp mà anh thích nhất. Sau đó anh sẽ vào phòng của các con, anh sẽ nhẹ nhàng đặt những nụ hôn lên trán của chúng. Lúc đó anh sẽ thật hạnh phúc, chắc chắn rồi! Sau khi đánh thức các con, anh sẽ đưa chúng đi rửa mặt và đánh răng. Anh sẽ thấy em đứng ở cửa nhà tắm và mỉm cười nhẹ nhàng khi anh kể cho con nghe những câu chuyện về những con quái vật sâu răng. Anh biết nụ cười và những phút giây đó có giá trị thế nào trong cuộc sống của hai ta mà! Em ha! Anh sẽ cố gắng!

Sau khi ăn bữa sáng, anh sẽ ngồi nhâm nhi một ly cà phê và ngắm em trang điểm, và sau đó anh sẽ đưa các con đi học. Anh sẽ trở về nhà trước khi em trang điểm xong, và anh sẽ nhẹ nhàng tiến đến và đặt một nụ hôn lên mái tóc của em. “Vợ yêu à! Em thật đẹp!” anh sẽ dành cho em những lời nói thật lòng nhất từ trái tim anh. Sau khi anh đưa em đi làm, anh sẽ tới cơ quan, anh sẽ ngồi vào bàn làm việc, anh sẽ đặt một tấm hình của em và các con ở đó. Để những lúc trống trải anh luôn có một nơi để tìm về.

Anh sẽ cố gắng hạn chế quan hệ, anh sẽ không còn được la cà đường phố ngắm gái cùng bạn bè nữa. Nhưng anh cho rằng điều đó cũng chẳng quan trọng gì khi mà anh đã có một gia đình. Anh đã có một nơi để dành toàn bộ trái tim và tình cảm. Tất nhiên, anh cũng rất thích nhậu, nhưng anh sẽ cố gắng không để em phải lo lắng. Em sẽ hiểu được anh, khi anh say anh sẽ không để em hay các con phải lo lắng. Anh sẽ đặt mình xuống giường và ngủ một giấc thật say.

Một ngày làm việc của anh sẽ kết thúc và anh trở về nhà, trên đường về anh sẽ đón em và các con. Anh biết rằng anh sẽ hạnh phúc thế nào khi nghe các con bi bô về chuyện ở trường, chuyện bạn bè của chúng. Anh sẽ luôn lắng nghe các con và cho chúng những lời khuyên tốt nhất mà anh có. Khi về nhà, anh sẽ cùng em chuẩn bị bữa tối, anh sẽ tắm cho các con, anh sẽ để em tự do trổ tài trong các món ăn của em. Anh sẽ đứng đó và ngắm em đẹp dịu dàng trong vai trò của một người vợ, người mẹ đảm đang. Tất nhiên anh sẽ thực hiện mọi yêu cầu của em. Anh sẽ không cằn nhằn đâu, dù cho anh có đang ngồi xem tin tức hay chỉ bài cho con. Anh sẽ vui vẻ vì được giúp em vợ à!

Sau bữa ăn tối, sẽ là khoảnh khắc của hai vợ chồng mình. Anh sẽ ngồi cùng em xem ti vi trong khi các con đang học bài. Anh sẽ lắng nghe những tâm sự của em về công việc và các mối quan hệ. Anh sẽ luôn cho em biết suy nghĩ của anh và anh cũng muốn em biết rằng anh luôn tin em. Buổi tối sẽ kết thúc khi em ngồi kể chuyện cổ tích cho con nghe còn anh thì hoàn tất công việc của anh. Sau đó anh sẽ cảm nhận được một vòng tay ấm áp ôm lấy anh từ phía sau.” Cảm ơn em vì đã là vợ anh!”
Vậy đó, một ngày của anh và em sẽ diễn ra như vậy!
Anh chỉ mong rằng cuộc sống của anh sẽ mang lại cho em những gì em đã hi sinh cho anh và các con một sự đền đáp xứng đáng.

Dù cho em có là ai, anh cũng sẽ dành tất cả cho em! Em yêu ạ!

(Sưu tầm từ Nguyễn Hải Blog)

Wednesday, July 4, 2012

Ông chủ và đứa con người giúp việc


Chị là Oshin - người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn...

Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo:
- "Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không?".

- "Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi".

Ông chủ ân cần:
- "Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé".

Chị mang theo con trai đến. Đi đường nói với nó rằng:
- "Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm".

Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.

Khách khứa đến mỗi lúc một đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng và tráng lệ... Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không thường xuyên để mắt được đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh của nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng chị cũng tìm ra được cách: đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ... đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong bữa tiệc đêm nay. Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với con:
- "Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu!".

Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn "căn phòng dành cho nó" thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát... tự mừng cho mình.

Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng:
- "Không biết nó đã chạy đi đằng nào..."

Ông chủ nhìn chị làm thuê như có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm... Qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người:
- "Cháu nấp ở đây làm gì? Cháu biết đây là chỗ nào không?"

Thằng bé hồ hởi:
- "Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi đây cùng ăn cơ!".

Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp:
- "Con hãy đợi ta nhé".

Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khách đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự... Thằng bé mở cửa... Ông bước vào:
- "Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé!".

Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ... Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ... Tất cả đều thật chân thành, ấm áp!

Nhiều năm tháng qua đi... Cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Nhưng không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ. Một điều quan trọng đã hình thành trong nhân cách của anh: Ông chủ nhà năm xưa đã vô cùng nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi như thế nào...

(Sưu tầm từ facebook)

Wednesday, May 30, 2012

Hai bát mì bò (Đọc và cùng suy ngẫm)


 Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách lạ, có thể đoán là một người cha và một người con. Người cha bị mù, người con trai đi bên cạnh ân cần dìu cha. Cậu con trai trạc mười tám, mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là một học sinh.


Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi. Cậu nói to: “Cho hai bát mì bò!”. Tôi đang định viết hoá đơn,thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, khẽ bảo với tôi rằng chỉ làm một bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi thắc mắc, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy. Tôi đoán cậu không đủ tiền, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười thông cảm với cậu.

Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, thương yêu chăm sóc: “Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!”. Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình.

Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. “Ăn đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội”. Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt sạm nắng, nhăn nheo lại sáng lên nụ cười ấm áp và mãn nguyện.

Điều khiến cho tôi ngạc nhiên là người con trai không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, anh điềm nhiên nhận miếng thịt, rồi anh lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về bát mì của cha. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết.“Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt”. Ông lão cảm động nói. Đứng bên cạnh họ, tôi chợt thấy tim mình thắt lại, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: “Cha à, cha ăn mau ăn đi,bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này”. “Ừ, ừ, con ăn nhanh lên,ăn mì bò là bổ dưỡng lắm đấy con ạ”.

Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai thực khách đặc biệt. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò thơm phức,bà chủ đưa mắt ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc,bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: “Anh để nhầm bàn rồi thì phải?, chúng tôi không gọi thêm thịt bò.” Bà chủ dịu dàng bước lại chỗ họ: “Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng”. Cậu con trai không hỏi gì thêm. Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa.

Chúng tôi âm thầm quan sát hai cha con ăn xong, tính tiền, rồi dõi mắt tiễn họ ra khỏi quán. Mãi khi cậu Trương đi thu dọn bát đĩa, chúng tôi bỗng nghe cậu kêu lên khe khẽ. Hoá ra, bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy xếp gọn, vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt bò được viết trên bảng giá của cửa hàng.

Ta vẫn gặp trong cuộc đời nhiều người rất nghèo về vật chất nhưng lại giàu lòng tự trọng. Lòng tự trọng giúp ta có thêm nghị lực để ngẩng cao đầu, vượt qua khó khăn, nghịch cảnh, sống hạnh phúc vì luôn vững tin vào chính mình.

Lòng tự trọng với ánh hào quang chói lọi của nó sẽ trở thành lương tri con người.

Cuộc đời là thế đấy...

(Sưu tầm)

Like và +1 để ủng hộ

 

© 2013 Blog Tổng Hợp. All rights resevered. Designed by Templateism

Back To Top