Tuesday, May 7, 2013

Bài học từ cuộc hôn nhân hạnh phúc

1. Không bao giờ bỏ lỡ các dịp kỉ niệm
Bạn không nên bỏ qua bất kì một dịp nào như kỉ niệm ngày cưới, sinh nhật của hai vợ chồng, buổi hẹn hò đầu tiên. Thậm chí bạn cũng chẳng cần một lí do đặc biệt nào để kỉ niệm. Đó chỉ là cơ hội để bạn hâm nóng tình yêu và thắt chặt hơn tình cảm giữa hai người.
 

2. Luôn thể hiện tình cảm
Đừng ngại ngần thể hiện tình cảm của bạn với nửa kia bằng cách dành tặng những lời khen có cánh cho nhau. Bạn thậm chí có thể viết tên cô ấy lên chiếc mũ yêu thích của mình. Hay khen ngợi anh ấy trước mặt các con. Điều đó cho thấy bạn tự hào và hạnh phúc vì nửa kia của mình.  
3. Viết ra những lời yêu thương
Trong thời buổi công nghệ hiện đại, những lá thư tay hay những tấm thiệp với những lời ngọt ngào vẫn luôn vẹn nguyên giá trị. Hãy gửi cho nửa kia những lời nhắn nhủ yêu thương qua những tấm thiệp, những lá thư hay mẩu giấy nhắn.
4. Dành thời gian cho nhau
Bạn có thể bỏ ống tiết kiệm một khoản tiền nhỏ hàng ngày. Số tiền sẽ chỉ dành cho mục đích giải trí hoặc tiêu vào bất kì việc gì mà bạn muốn làm cho nửa kia. Mời nàng một bữa tối lãng mạn ở một nhà hàng sang trọng hoặc một chuyến du lịch chỉ dành riêng cho hai người mà thôi.
5. Nửa kia luôn là ưu tiên số 1
Khi cuộc hôn nhân của bạn kéo dài một thời gian và những đứa con lần lượt ra đời, sự quan tâm của bạn dành cho nửa kia dường như phai nhạt dần. Tuy nhiên, bạn nên nhớ nửa kia cũng chính là ưu tiên hàng đầu của mình. Việc dành thời gian quan tâm và chăm sóc rất quan trọng giúp duy trì ngọn lửa tình yêu. Đồng thời, cuộc hôn nhân bền vững của bạn còn ảnh hưởng rất lớn đến sự phát triển của trẻ và tạo tấm gương tốt cho trẻ noi theo.
Minh Minh
Theo SK

Saturday, April 13, 2013

To mà chi, dài mà chi…

(NLĐO) - Năm nay cháu 23 tuổi, nếu cháu nói là từ bé đến giờ chưa bao giờ quan hệ tình dục thì có thể nhiều người không tin nhưng sự thật là như vậy. Tuy nhiên cháu cũng thú thật là đã từng thủ dâm nếu không nói là hơi thường xuyên (2 lần mỗi tuần).

Điều cháu băn khoăn là khi xem phim tươi mát hoặc khi có điều kiện gần gũi bạn khác giới thì cháu không cương cứng được. Nguyên nhân có lẽ là do cháu mặc cảm vũ khí của mình thuộc loại “siêu nhỏ”, khi cương hết cỡ thì chỉ đo được hơn nửa gang tay. Cháu sợ bạn gái sẽ chê hoặc sau này cưới vợ thì không đáp ứng được yêu cầu của đối tác. Nỗi sợ hãi ấy cứ ám ảnh cháu không nguôi.
Vì vậy, mấy tháng trước, khi được bạn bè hướng dẫn cách luyện tập cho “thằng nhỏ” mạnh khỏe, cường tráng, cháu đã thực hiện. Đó là kích thích cho cu cậu lớn hết cỡ, sau đó gác lên ghế và treo một vật nặng vào. Thoạt đầu là quả trứng bằng đá khoảng 100gr, sau đó từ từ tăng dần trọng lượng của “quả cân” cho đến khi được 5 ký.
Tuy nhiên, cháu chỉ tập đến giai đoạn “quả cân” nửa ký thì phải ngừng vì thấy kết quả không như mong muốn: Ngoài việc “thằng nhỏ” bị ê ẩm, bầm tím thì bây giờ nó cũng “bất tuân thượng lệnh”, không thèm cương cứng mỗi khi bị kích thích.
Xin chuyên gia  giải thích dùm cháu tại sao lại như vậy? Cháu có thể tiếp tục thực hiện bài tập hay không? Nếu không thì có cách nào để “vũ khí bí mật” của cháu “to hơn, dài hơn, khỏe hơn” hay không?
trungcuong…@gmail.com
Bạn trẻ thân mến,
Bài tập “thể dục thể thao” của bạn đúng là “độc nhất vô nhị”. Tôi nghi ngờ rằng, mọi người chỉ muốn trêu đùa vì thấy bạn quá… ngây thơ chứ không phải đó là phương cách để “làm lớn, kéo dài, tăng cường sức mạnh” cho vũ khí.
Bạn nói rằng, khi cương hết cỡ thì chỉ đo được hơn nửa gang tay nhưng không nói cụ thể là bao nhiêu nên cũng khó trả lời như vậy là lớn hay nhỏ, dài hay ngắn bởi tôi đã từng thấy một anh chàng cao hơn thước tám, có gang tay hơn 2,5 tấc. Nếu bạn cũng cao như vậy thì “hơn nửa gang tay” của bạn cũng đã là niềm mơ ước của nhiều người.
Để yên tâm, lần sau bạn nên sử dụng thước đo có con số rõ ràng. Nếu khi cương hết cỡ, thằng bé đo được từ 11cm trở lên thì bạn hoàn toàn yên tâm là nó có tầm vóc bình thường, đừng lăn tăn lo sợ, cũng đừng so sánh với người này người kia hoặc với mấy anh chàng trong phim tươi mát vì trong chuyện này, “đèn nhà ai nhà ấy sáng”; to mà chi, dài mà chi nếu làm ăn không ra gì!
Trở lại bài tập thể dục của bạn, đó là một cách “chơi dại” hết sức nguy hiểm vì có thể làm tổn thương và gây ra nhiều hệ lụy đáng buồn cho thằng nhỏ. Nếu chẳng may bạn không dừng lại ở “quả cân” nửa ký mà đeo luôn quả 5 ký thì chắc chắn bạn sẽ nghe một tiếng “rắc”, sau đó là tiếng kêu “ối trời ơi” và sau đó nữa sẽ là tiếng còi xe cấp cứu…
Tóm lại, khuyên bạn nên dẹp mấy quả cân, cùng lúc dẹp luôn mối bận tâm về chuyện lớn nhỏ. Chính nỗi lo sợ triền miên ám ảnh khiến bạn bị ức chế tâm lý, từ đó gây ra hậu quả nghiêm trọng làm ảnh hưởng đến hoạt động của “bộ máy tác chiến” khiến chúng “bất tuân thượng lệnh”.
Cũng cần nói thêm với bạn là, thủ dâm không phải xấu nhưng đừng lạm dụng. Bạn hãy ăn uống, ngủ nghê, nghỉ ngơi, luyện tập thể dục thể thao một cách điều độ; sống vui vẻ, hòa đồng với mọi người. Một khi cơ thể khỏe mạnh, đầu óc vui tươi thoải mái thì thằng nhỏ cũng sẽ bình thường trở lại.
Vũ Kim Khôi ~ nguồn "www.nld.com.vn"

Tuesday, March 19, 2013

Sắm váy cưới rồi anh còn hủy hôn

Tình yêu 10 năm của chúng tôi kết thúc nhạt nhẽo bằng một tin nhắn chia tay.
Tôi đau khổ không biết vì sao anh lại bỏ rơi mình (ảnh minh họa)
ôi gặp anh năm 18 tuổi, khi ấy tôi chỉ là cô bé học trung học ngây ngô, còn anh đã vào năm 2 đại học. Anh là bạn của anh họ tôi, vì thế anh thường hay đến nhà chơi và mật độ đó còn thường xuyên hơn từ khi anh biết tôi. Qua lời anh họ, tôi biết anh mến tôi và bản thân tôi cũng thinh thích anh, bởi anh trông rất phong độ với dáng người cao to, đôi mi dày và đôi vai vững chắc. Tình yêu tuổi học trò với những khoảnh khắc lãng mạn đầy ắp tiếng cười...

Anh rất biết lo nghĩ cho tương lai nên luôn là người động viên tôi trong việc học hành thi cử. Cũng chính anh là người ngày ngày kèm cho tôi từ môn toán khô khan đến môn hoá phức tạp của những kỳ thi cam go. Tôi đỗ vào đại học Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn, anh là người vui mừng đến sụt sùi nước mắt, anh nói, chỉ như vậy tình yêu của hai đứa mới có thể dễ dàng hơn.... Ngày đó tôi ngây ngô, đâu hiểu những điều anh nói có ý nghĩa gì...

Chúng tôi cũng vì tình yêu đó mà ra sức học tập, nỗ lực hết mình những năm tháng trên ghế giảng đường. 4 năm tôi miệt mài học tập trong khi anh ra trường, nhanh chóng tìm được việc làm mà ai cũng thèm muốn là dầu khí. Rồi thì anh ra dàn khoan, chúng tôi không còn gặp nhau thường xuyên nữa. Tôi biết anh chăm chỉ như thế cũng vì lo nghĩ cho ngày sau của cả hai, và tôi lại càng yêu anh hơn. Những ngày phép ngắn ngủi của anh ở đất liền ngoài việc dành cho gia đình, hầu hết là ở bên tôi. Những tháng đầu, anh mang chuyện của biển cả, chuyện những ngày bão, chuyện về những hôm biển cuồng phong hay những đêm phải khảo sát thâu đêm về kể cho tôi nghe, tôi thấy tương lai lắp lánh trong mắt anh.

Sắm váy cưới rồi anh còn hủy hôn - 1
Chúng tôi cũng vì tình yêu đó mà ra sức học tập, nỗ lực hết mình những năm tháng trên ghế giảng đường. (ảnh minh họa)
Tôi yêu cả công việc anh làm, yêu cả cách anh ôm tôi thật chật để bù vào những ngày thiếu vắng.... Cứ như thế thời gian trôi. Tôi tốt nghiệp cử nhân văn chương với tấm bằng loại khá và vào làm biên tập viên cho một công ty truyền thông internet. Đó cũng là ngày anh dẫn tôi về ra mắt gia đình sau 4 năm yêu nhau.

Đêm trước khi đi cùng anh về Đồng Nai ra mắt mẹ anh, tôi đã không ngủ được. Tôi vẽ cho mình con đường chúng tôi đi thật đẹp, thật êm đềm - một ngôi nhà nhỏ ấm cúng, một tương lai đủ ăn đủ mặc, thi thoảng cùng nhau đi du lịch, mỗi tuần vợ chồng chạy xe máy từ Vũng Tàu về Đồng Nai thăm mẹ anh, những ngày Tết sẽ cùng nhau về thăm ba mẹ tôi, rồi chúng tôi sẽ có những đứa con thật xinh, chúng sẽ quấn quít bên ba mẹ và yêu quý cả họ nội ngoại... Nhưng tất cả đều nhanh chóng vỡ oà...

Khác với suy nghĩ của tôi, mẹ anh là một người lạnh lùng và thích sự hào nhoáng. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, bà đã dành cho tôi đôi mắt thờ ơ, nghi kỵ, nụ cười nửa miệng lạnh nhạt và không hề hỏi han gì về tôi – người mà con trai bà yêu thương. Bà không chào đón tôi bước vào ngôi nhà đó. Anh bối rối trước thái độ của mẹ thì ít mà ngại ngùng trước sự hụt hẫng của tôi thì nhiều. Áp lực của tôi về gia đình anh từ ngày đó cũng tăng lên .

Lần một, lần hai, và nhiều lần sau đó, hễ tôi về cùng anh thì trong nhà bao giờ cũng có không khí ngột ngạt đến tức thở. Sự ghẻ lạnh đó của bà lan sang cả những người bên họ nội nhà anh, tôi trở thành một cái gai mà họ đều muốn nhổ đi.

Ngược lại với mẹ anh, cha mẹ tôi chào đón anh với tình yêu của những người thiếu con trai. Cha mẹ tôi vui mừng khôn xiết khi thấy tôi tìm được người tốt và cứ thế ông bà hối thúc chuyện cưới xin. Cha mẹ tôi đâu biết, nỗi đắng ngắt trong lòng tôi không cách nào xóa bỏ được.

Dùng dằng mãi, biết không thể thay đổi thái độ của mẹ đối với tôi, anh quyết định về thưa chuyện với bà. Câu trả lời tôi cũng đã dễ dàng đoán được là “không!”. Bà còn nói với theo khi anh ra cửa, nếu anh không bỏ tôi cưới người khác, thì anh đừng về nhà nữa!

Chuyện không giải quyết được, tôi và anh cứ thế kéo dài tình trạng cưới không được bỏ không xong, vì mỗi lần tôi buồn khổ đòi chia tay, anh lại ỉ ôi bảo tôi hãy kiên nhẫn…. Cứ thế bẵng đi 6 năm. Cách đây 2 năm, mẹ tôi không thể chờ được ngày tôi xuất giá mà rời xa cha con tôi do căn bệnh xuất huyết dạ dày. Tôi cứ thế mà sống, mà đi làm, sau nhiều lần thay đổi công ty, tôi giờ là một người chai lỳ, chỉ biết lao vào công việc mà không còn hy vọng gì vào mái ấm nhỏ tôi từng vẽ ra…
Sắm váy cưới rồi anh còn hủy hôn - 2
Gần tới ngày cưới anh nhắn tin chia tay (ảnh minh họa)
Rồi một ngày trước Tết anh từ biển về ghé qua, nét mặt rạng rỡ như đứa trẻ được quà, ôm tôi vào lòng và thì thầm “tháng 3 tới mình cưới nhau nhé em!”. Anh bảo mẹ đã đồng ý, giờ đến phiên 2 đứa lo liệu đám cưới cho mình.

Tương lai tươi đẹp lại ào về với chúng tôi. Anh phải đi đi về về giữa biển và đất liền nên hầu như chuyện cưới xin tôi tự liệu mọi thứ. Bạn bè giúp đỡ nhiều, tôi cũng xong đâu vào đó, áo dài cưới cũng đã may, thiệp ba tôi ở quê cũng đã viết xong gần một nửa, bè bạn cũng đã được báo tin, có những người bạn thân từ hồi đại học cũng không ngại xa xôi, đặt sẵn vé máy bay chờ đến ngày ra chia vui với tôi…Mọi thứ ngỡ đã xong, nào ngờ...

Anh nhắn cho tôi một cái tin để kết thúc mọi chuyện đã rồi, rằng, đám cưới sẽ không diễn ra như đã nói, rằng mẹ anh bệnh nặng và bà yêu cầu hủy hôn lễ, chờ đến khi có thể khỏe để tham dự, rồi anh xin lỗi! Anh không dám đến gặp tôi. Tim tôi cũng không còn nguyên vẹn để có thể bình thường nếu gặp anh. Vì  đến cuối cùng, anh đau khổ khi phải chọn gia đình bỏ rơi tôi, đến cuối cùng tôi đau khổ vì thấy anh phải chọn lựa. Tôi gọi về cho cha, báo rằng con không thể cưới nữa. Cha tôi im lặng, chỉ lắng nghe tôi mà không gặng hỏi, tôi biết cha đau đớn hơn cả tôi. Một mình tôi ôm mối hận bản thân mình, ôm hết tất cả sự oán trách của các dì cậu với hàng tá câu hỏi tại sao tôi lại hủy hôn? Tại sao lại bỏ người đàn ông tốt như anh, tại sao và tại sao?

Tình yêu 10 năm của chúng tôi, cuộc hôn nhân tôi trong đợi 10 năm để nhận được kết thúc bằng một cái tin nhắn không đầu không cuối, chỉ một câu xin lỗi!

Đã được mười ngày rồi, tôi đón nhận hung tin của đời mình như thế đó. Tôi không oán trách cuộc đời, không oán trách anh, không thù hằn mẹ anh, tôi chỉ muốn được đi đâu đó thật xa để có thể lấy lại cuộc đời 10 năm tuổi thanh xuân của mình. Tôi còn có thể yêu lần nữa không? Còn có thể mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ thêm lần nào nữa không?
Diệu Hạnh ~ nguồn "EVA.VN"

Like và +1 để ủng hộ

 

© 2013 Blog Tổng Hợp. All rights resevered. Designed by Templateism

Back To Top