Wednesday, May 1, 2013

10 điều tuổi trẻ thường lãng phí

Trong hành trình tạo dựng một cuộc đời có ý nghĩa, nếu bạn lỡ coi thường một trong 10 điều thiết yếu dưới đây, coi như bạn đã tự đánh mất một phần nhựa sống của chính mình.
Sức khoẻ: Lúc còn trẻ, người ta thường ỷ lại vào sức sống tràn trề đang có. Họ làm việc như điên, vui chơi thâu đêm, ăn uống không điều độ…. Cứ như thế, cơ thể mệt mỏi và lão hoá nhanh. Khi về già, cố níu kéo sức khoẻ thì đã muộn.
 
Thời gian: Mỗi thời khắc “vàng ngọc” qua đi là không bao giờ lấy lại được. Vậy mà không hiếm kẻ ném 8 giờ làm việc qua cửa sổ. Mỗi ngày, hãy nhìn lại xem mình đã làm được điều gì. Nếu câu trả lời là “không”, hãy xem lại quỹ thời gian của bạn nhé!
 
Tiền bạc: Nhiều người hễ có tiền là mua sắm, tiêu xài hoang phí trong phút chốc. Đến khi cần một số tiền nhỏ, họ cũng phải đi vay mượn. Những ai không biết tiết kiệm tiền bạc, sẽ không bao giờ sở hữu được một gia tài lớn.
 
Tuổi trẻ: Là quãng thời gian mà con người có nhiều sức khoẻ và trí tuệ để làm những điều lớn lao. Vậy mà có người đã quên mất điều này. “Trẻ ăn chơi, già hối hận” là lời khuyên dành cho những ai phí hoài tuổi thanh xuân cho những trò vô bổ.
 
Không đọc sách: Không có sách, lịch sử im lặng, văn chương câm điếc, khoa học tê liệt, tư tưởng và suy xét ứ đọng. Từ sách, bạn có thể khám phá biết bao điều kỳ thú trên khắp thế giới. Thật phí “nửa cuộc đời” cho nhưng ai chưa bao giờ biết đọc sách là gì!
 
Cơ hội: Cơ hội là điều không dễ dàng đến với chúng ta trong đời. Một cơ may có thể biến bạn thành giám đốc thành đạt hay một tỷ phú lắm tiền. Nếu thờ ơ để vận may vụt khỏi tầm tay, bạn khó có thể tiến về phía trước.
 
Nhan sắc: Là vũ khí lợi hại nhất của phụ nữ. Có nhan sắc, bạn sẽ tự tin và chiếm được nhiều ưu thế hơn so với người khác. Tuy nhiên, “tuổi thọ” của nhan sắc có hạn. Thật hoang phí khi để sắc đẹp xuống dốc. Hãy chăm sóc mình ngay từ bây giờ.
 
Sống độc thân: Phụ nữ ngày nay theo trào lưu “chủ nghĩa độc thân”. Thực tế là khi sống một mình, bạn rất cô đơn và dễ cảm thấy thiếu vắng vòng tay yêu thương của chồng con. Bận bịu gia đình chính là một niềm vui. Sống độc thân, bạn đã lãng phí tình cảm đẹp đẽ ấy.
 
Không đi du lịch: Một vĩ nhân đã từng nói: “Khi đi du lịch về, con người ta lớn thêm và chắc chắn một điều là trái đất phải nhỏ lại”. Vì thế, nếu cho rằng đi du lịch chỉ làm hoang phí thời gian và tiền bạc, bạn hãy nghĩ lại nhé!
 
Không học tập: Một người luôn biết trau dồi kiến thức sẽ dễ thành công hơn người chỉ biết tự mãn với những gì mình biết. Nếu không học hành, bạn đang lãng phí bộ óc đấy!

TT - St

Wednesday, March 27, 2013

Chuyện giữa cha và con

Cha và con!

Con trai: "Bố ơi, con có thể hỏi bố một câu hỏi?"
Bố: "Chắc chắn, đó là những gì?"
Con trai: "Bố ơi, bố kiếm được bao nhiêu trong một giờ?"
Bố: "Đó không phải là việc của con. Tại sao con hỏi như vậy?"
Con trai: "Con chỉ muốn biết, bố kiếm được bao nhiêu 1 giờ thôi mà?"
Bố: "Bố kiếm 100 USD mỗi giờ"
Con trai: "Ồ (đầu cúi xuống).
Con trai: "Bố ơi, con có thể mượn 50 USD?"

Người bố đã rất tức giận.

Bố: "Nếu lý do duy nhất con hỏi đó là vì con muốn mượn một số tiền để mua đồ chơi vớ vẩn hay một làm cái khác, hãy đi thẳng vào phòng và ngủ ngay lập tức. Bố làm việc chăm chỉ mỗi ngày không phải chỉ để cho những đòi hỏi trẻ con vớ vẩn như vậy"

Cậu bé lặng lẽ đi vào phòng và đóng cửa lại.

Người đàn ông ngồi xuống, vẫn giận giữ vì câu hỏi của cậu bé. Làm sao nó dám hỏi như vậy chỉ để mượn một số tiền?

Sau một giờ miên man người đàn ông đã bình tĩnh lại, và bắt đầu suy nghĩ:
Có thể con mình thực sự cần 50 USD để mua một cái gì đó quan trọng. Cậu bé có khi nào hỏi vay tiền của bố đâu.

Người đàn ông đã đi đến cửa phòng của cậu bé và mở cửa.

Bố: "Con ngủ chưa, con trai?”
Con trai: "Chưa bố ạ, con còn thức".
Bố: “Bố đã suy nghĩ lại. Có lẽ bố đã khắt khe sau một ngày dài mệt mỏi. Đây là 50 USD mà con cần!”

Cậu bé ngồi thẳng lên, mỉm cười.

Con trai: "Ồ, cảm ơn bố!"

Sau đó, cậu thò tay xuống dưới gối của mình, lấy ra một số hóa đơn nhàu nát. Người cha thấy cậu bé đã có tiền, bắt đầu nổi giận trở lại. Đứa con từ từ đếm tiền của mình, và sau đó ngước nhìn cha mình.

Bố: "Tại sao con muốn có nhiều tiền hơn trong khi con đã có?"
Con trai: "Bởi vì con không đủ, bây giờ con sẽ làm”. Bố ơi, nếu con có 100 USD, con có thể mua thời gian không? Bố vui lòng về nhà sớm hơn vào ngày mai. Con muốn ăn tối với bố”.

Người cha nghẹn ngào. Ông vòng tay ôm cậu bé…

Friday, March 8, 2013

Con gái hãy nhớ, 12 'tâm kế' trong cuộc sống

Đừng hận người khác lợi dụng bạn, bạn phải vui vẻ lên vì ít nhất bạn còn có giá trị để người khác lợi dụng.
1. Đừng nói đến những điều đau khổ của mình đi khắp nơi nói với mọi người, nếu Đừng mang chuyện buồn của mình đi kể khắp nơi với hết người này đến người khác. Nếu bạn không muốn người khác vui sướng với nỗi khổ của bạn, vậy đừng biến mình thành trò tiêu khiển của họ.
2. Tìm người nhờ việc, nếu người ấy đồng ý nhận lời ngay, bạn đừng hy vọng quá nhiều. Kiểu người này thường thuộc tuýp chỉ biết nói không biết làm.
3. Đừng dễ dàng mở miệng hỏi vay tiền người khác. Đồng thời, cũng đừng dễ dàng cho người khác vay tiền. Lòng người không thể đoán trước, chuyện tiền nong rất dễ làm tổn thương tình cảm.
4. Đừng hận người khác lợi dụng bạn, bạn phải vui vẻ lên vì ít nhất bạn còn có giá trị để người khác lợi dụng.
5. Đừng chỉ tay múa chân với tình cảm, nhân phẩm, chuyện đời tư của người khác. Có những chuyện chỉ cần nhìn thấu là được, không nhất thiết phải phơi bày ra làm gì.
6. Học cách thỏa hiệp, không được phạm vào các nguyên tắc tiền đề đã đặt ra với bản thân.
Ảnh: Ellechina
7. Không quên được tình cũ, chỉ vì chưa tìm được người tốt hơn để thay thế. Đừng bao giờ nghĩ mình sẽ không bao giờ tìm được người khác tốt hơn, vì thế giới không hề bé nhỏ như bạn nghĩ. Bạn có thể không quên được, nhưng không thể không từ bỏ được.
8. Đừng quá tin vào tiếng sét ái tình. Nếu bạn có khuôn mặt thiên sứ, vóc dáng gợi cảm, người khác đương nhiên dễ có cảm tình với bạn. Nếu bạn ăn mặc giản dị, khuôn mặt "phổ thông", bạn sẽ rất dễ bị lẫn vào đám đông. Hơn nữa, chàng có thể trúng tiếng sét ái tình với bạn, thì với người khác cũng có thể lắm chứ.
9. Người con gái có diện mạo đẹp nhưng chỉ số EQ thấp còn bi kịch hơn nhiều so với người con gái không có diện mạo đẹp và chỉ số EQ cũng không cao.
10. Không nên quá tin vào một chàng trai vô cùng lãng mạn và hào phóng. Chuyên gia tâm lí học cho biết, phần lớn nam giới đối xử dịu dàng, lãng mạn, tinh tế với bạn gái, chỉ đơn giản vì họ muốn lừa nàng lên giường. Hơn nữa, chàng không phải hoàng tử, nên bạn cũng đừng biến mình thành công chúa. Khi người ta yêu bạn, bạn có ngỗ ngược, bướng bỉnh, vô lí đến mấy, họ vẫn thấy bạn đúng và thật đáng yêu. Nhưng đợi đến khi chàng cạn kiệt kiên nhẫn, không còn yêu bạn nữa, lúc ấy bạn nghĩ bạn sẽ là gì của người ta?
11. Sau khi chia tay vẫn tiếp tục làm bạn chỉ có hai trường hợp: Một là tình yêu trước đây của hai người không thực sự sâu sắc; hai là đối phương muốn tìm "lốp" dự phòng, để khi có ai, thì bạn vẫn còn đó!!!
12. Không ít nam giới khi chưa có gì, sẽ xem bạn như báu vật. Nhưng sau khi sự nghiệp đã thành công, họ sẽ "vứt" bạn như vứt một đôi giày đi đã mòn. Cho nên, chọn người kết hôn, cần hết sức cẩn trọng, con gái nhé!
Dương Dương báo vnexpress.

Sunday, February 24, 2013

Hai bát mì bò (Đọc và cùng suy ngẫm)


 Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách lạ, có thể đoán là một người cha và một người con. Người cha bị mù, người con trai đi bên cạnh ân cần dìu cha. Cậu con trai trạc mười tám, mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là một học sinh.


Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi. Cậu nói to: “Cho hai bát mì bò!”. Tôi đang định viết hoá đơn,thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, khẽ bảo với tôi rằng chỉ làm một bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi thắc mắc, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy. Tôi đoán cậu không đủ tiền, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười thông cảm với cậu.

Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, thương yêu chăm sóc: “Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!”. Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình.

Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. “Ăn đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội”. Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt sạm nắng, nhăn nheo lại sáng lên nụ cười ấm áp và mãn nguyện.

Điều khiến cho tôi ngạc nhiên là người con trai không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, anh điềm nhiên nhận miếng thịt, rồi anh lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về bát mì của cha. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết.“Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt”. Ông lão cảm động nói. Đứng bên cạnh họ, tôi chợt thấy tim mình thắt lại, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: “Cha à, cha ăn mau ăn đi,bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này”. “Ừ, ừ, con ăn nhanh lên,ăn mì bò là bổ dưỡng lắm đấy con ạ”.

Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai thực khách đặc biệt. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò thơm phức,bà chủ đưa mắt ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc,bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: “Anh để nhầm bàn rồi thì phải?, chúng tôi không gọi thêm thịt bò.” Bà chủ dịu dàng bước lại chỗ họ: “Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng”. Cậu con trai không hỏi gì thêm. Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa.

Chúng tôi âm thầm quan sát hai cha con ăn xong, tính tiền, rồi dõi mắt tiễn họ ra khỏi quán. Mãi khi cậu Trương đi thu dọn bát đĩa, chúng tôi bỗng nghe cậu kêu lên khe khẽ. Hoá ra, bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy xếp gọn, vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt bò được viết trên bảng giá của cửa hàng.

Ta vẫn gặp trong cuộc đời nhiều người rất nghèo về vật chất nhưng lại giàu lòng tự trọng. Lòng tự trọng giúp ta có thêm nghị lực để ngẩng cao đầu, vượt qua khó khăn, nghịch cảnh, sống hạnh phúc vì luôn vững tin vào chính mình.

Lòng tự trọng với ánh hào quang chói lọi của nó sẽ trở thành lương tri con người.

Cuộc đời là thế đấy...

(Sưu tầm)

Sunday, December 9, 2012

BỐN NGÓN TAY + NGÔN NGỮ TÌNH YÊU

BỐN NGÓN TAY
Từ lúc sinh ra George Campbell đã bị mù.
     Khi George lên 6, một việc xảy ra làm em không tự giải thích được. Buổi chiều nọ, George đang chơi đùa cùng các bạn, một cậu bé khác đã ném một quả banh về phía George. Chợt nhớ ra, cậu bé la lên: " Coi chừng quả banh sắp văng trúng đấy".
     Quả banh đã đập trúng người George - và cuộc sống của Geogre không còn như trước đây nữa. Geogre không bị đau nhưng cậu bé thật sự băn khoăn. Cậu quyết định hỏi mẹ: "Làm sao Bill biết điều xảy ra cho con trước khi chính con nhận biết được điều đó?".
     Mẹ Geogre thở dài, bởi cái phút giây bà e ngại đã đến! Đã đến cái thời khắc đầu tiên mà bà cần phải nói cho con trai mình biết "Con bị mù!".
     Rất dịu dàng, bà cầm tay của con, vừa nắm lấy từng ngón tay vừa đếm:
    -Một - ha i - ba - bốn - năm. Các ngón tay này cũng tựa như năm giác quan của con vậy. Ngón tay bé nhỏ này là nghe. Ngón tay xinh xắn này là sờ chạm. Ngón tay tí hon này là ngửi. Còn ngón bé tí này là nếm.
   Ngần ngừ một lúc, bà  tiếp :
    - Còn ngón tay tí xíu này là nhìn. Mỗi giác quan như mỗi ngón tay, chúng chuyên chở các bức thông điệp lên bộ não của con.
    Rồi bà gập ngón tay mà bà đặt tên là "nhìn", khép chặt nó vào lòng bàn tay của con, bà nói :
    - Con ạ ! Con là một đứa trẻ khác với những đứa trẻ khác, vì con chỉ có bốn giác quan, như là chỉ có bốn ngón tay vậy : một - nghe, hai - sờ, ba - ngửi, bốn - nếm. Con không thể sử dụng giác quan nhìn. Bây giờ mẹ muốn chỉ cho con điều này. Hãy đứng lên, con nhé !
    Geogre đứng lên, bà mẹ nhặt trái banh lên bảo:
   - Bây giờ con hãy để bàn tay của con trong tư thế bắt lấy trái banh. 
     Geogre mở lòng bàn tay và trong khoảnh khắc cậu cảm nhận được quả banh cứng chạm vào các ngón tay của mình. Cậu bấu chặt quả banh và giơ lên cao.
    - Giỏi, giỏi - Bà mẹ nói - Mẹ muốn con không bao giờ quên điều con vừa làm. Con vẫn có thể giơ cao quả banh chỉ bằng bốn ngón tay thay vì năm ngón. Con cũng có thể có và giữ được một cuộc sống trọn vẹn và hạnh phúc với chỉ bốn giác quan thay vì năm nếu con bước vào cuộc sống bằng sự nổ lực thường xuyên !
     Geogre không bao giờ quên hình ảnh "bốn ngón tay thay vì năm". Đối với Geogre, đó là biểu tượng của niềm hi vọng. Và cứ hể mỗi khi bị nhục chí vì sự khiếm khuyết của mình. Geogre nhớ đến biểu tượng này để tự động viên mình. Geogre hiểu ra rằng mẹ cậu đã rất đúng. Geogre vẫn có thể tạo được một cuộc sống trọn vẹn và giữ lấy nó chỉ với bốn giác quan mà cậu có được.
 
 
NGÔN NGỮ TÌNH YÊU
  Họ là 2 sinh viên yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà cô gái. Sau một năm, anh tốt nghiệp và quyết định đi du học. Trước khi ra đi, anh đã cầu hôn với cô gái : "Anh biểu lộ tình cảm của mình bằng lời nói không hay, nhưng tất cả những gì mà anh biết là anh yêu em. Nếu em chấp nhận anh, anh sẽ luôn bên cạnh và chăm sóc em suốt quảng đời còn lại. Về phía gia đình, anh sẽ cố gắng hết sức thuyết phục gia đình em đồng ý. Em thuận ý làm vợ anh chứ ?".
    Cô gái ưng thuận và với sự quyết tâm của chàng trai, cuối cùng gia đình cô gái cũng nhượng bộ và đồng ý cho họ kết hôn với nhau. Vì vậy, trước khi chàng trai đi học, hai người làm lễ đính hôn. Cô gái tham gia công tác xã hội, trong khi anh tiếp tục việc học ở nước ngoài. Họ bày tỏ tình cảm của mình qua những lá thư và điện thoại. Tuy có khó khăn nhưng họ vẫn luôn nghĩ về nhau.
     Một ngày nọ cô gái bị tai nạn giao thông trên đường đi làm. Khi tỉnh dậy cô thấy cha mẹ mình bên cạnh giường. Cô cảm nhận được tình trạng tồi tệ của mình. Nhìn thấy mẹ khóc, cô muốn làm cho mẹ yên lòng. Nhưng những gì cô có thể thốt ra chỉ là tiếng thở dài. Cô đã mất đi giọng nói của mình. Bác sĩ bảo rằng tai nạn đã va chạm vào não của cô, là nguyên nhân khiến cô không thể nói được. Cô đã suy sụp, mặc dù cha mẹ cô đã động viên rất nhiều. Trong suốt thời gian ở bệnh viện cô chỉ khóc trong thầm lặng.
    Xuất viện về nhà tình trạng của cô cũng chẳng thay đổi gì. Ngoại trừ tiếng chuông điện thoại reo. Mỗi tiếng chuông reo như từng nhát dao đâm vào tim cô. Cô không muốn cho anh biết và càng không muốn trở thành gánh nặng cho anh. Cô viết cho anh một lá thư nói rằng cô không còn đủ kiên nhẫn đợi chờ anh nữa . Cô gởi lại anh chiếc nhẫn đính hôn. Chàng trai gửi hàng ngàn lá thư và vô số những cuộc điện thoại, nhưng cô gái không trả lời mà chỉ khóc.
    Cha mẹ cô quyết định chuyển nhà, hy vọng rằng cô sẽ thật sự quên những gì đã xảy ra và sống vui vẻ. Cô gái học ngôn ngữ ước hiệu và bắt đầu một cuộc sống mới. Mỗi ngày cô tự nhủ mình hãy quên anh ấy đi. Nhưng một hôm bạn của cô đến cho hay anh đã trở về. Cô van xin người bạn đừng cho anh biết chuyện gì đã xảy ra với cô. Từ đó cô không còn nhận được tin tức gì của anh.
    Một năm trôi qua. Người bạn của cô đến thăm và trao cho cô thiệp mời dự lễ kết hôn của anh. Trái tim cô gái tan vỡ. Khi cô mở thiệp cưới, cô thấy tên mình bên trong. Ngước lên, cô thấy anh đang đứng trước mặt. Chàng trai dùng điệu bộ nói với cô gái rằng : " Một năm qua anh đã dành thời gian học ngôn ngữ này, chỉ để em hiều rằng anh không quên lời ước hẹn của chúng ta. Anh muốn nói với em rằng: Anh yêu em". Anh lồng chiếc nhẫn vào tay cô gái. Cuối cùng nụ cười đã nở trên môi cô.

Saturday, December 8, 2012

NƯỚC MẮT

Hắn khá đẹp trai, hắn luôn xuất hiện với cái đầu gọn gàng sáng loáng được chải chuốt cẩn thận, cẩn thận đến nỗi không một cọng tóc nào dám bất tuân nằm sai chỗ. Quần áo của hắn thì khỏi chê, toàn những bộ đồ đắt tiền mà một đứa trẻ nghèo như tôi không bao giờ được sờ vào. Hắn cũng là một tay đá cầu rất cừ, hắn từng đoạt cả hai giải đồng đội trong một vòng chung kết khuôn khổ của các học sinh cấp hai. Hắn cũng rất kiêu căng, tự cho mình là giỏi, mặc dù thực tế không phải vậy. Nói đúng ra thì hắn chỉ giỏi có hai môn: đá cầu và tin học. Hắn là bạn của tôi cả bốn năm học cấp hai, tuy không chơi thân với nhau nhưng tôi cũng hiểu hắn một phần nào đó, và hắn cũng hiểu từng ấy về tôi.
    Nhà hắn giàu, rất giàu nữa là khác, và đó cũng là lý do khiến hắn học giỏi môn tin học, bởi lúc bấy giờ, tin học là một thứ xa xỉ không nằm trong tầm tay với của tôi và của các bạn tôi nữa. Ðó cũng chính là lý do hắn học tệ các môn còn lại, bởi suốt ngày, từ sáng đến chiều, nếu hắn không ngồi bên chiếc máy vi tính đắt tiền thì ắt hẳn là hắn đang ở sân sau đá cầu. Hắn suốt ngày chơi, chơi, và chơi. Tuy nhiên, cũng không thể trách hắn được bởi hắn chỉ là một đứa con nít lớp sáu, một đứa con không có sự kèm cặp theo sát bên của cha mẹ, một đứa con bị bỏ ở nhà với bà vú nuôi trong khi cha mẹ lo đi làm. Buổi sáng, khi vừa mở mắt thì cha mẹ hắn đã kéo nhau đi làm hết, đến tối, hắn cũng chỉ có thể thấy được hình ảnh hai người trong mơ mà thôi. Gia đình không khi nào đoàn tụ đủ để cùng ăn bữa cơm, hoạ hoằn lắm một trong hai người mới tạt ngang về nhà, mà lý do chính không phải để thăm hỏi hắn. Hắn có thể làm tất cả những gì hắn thích, hắn có thể khống chế bà vú nuôi bằng câu nói cửa miệng: "Tui đuổi bà bi giờ". Thật là hỗn láo, nhưng biết làm gì được khi chính bản thân cha mẹ hắn lại không quan tâm gì đến lời nói mất dạy của đứa con.
    Rồi năm tháng dần qua, đứa con ngày càng lớn, cha mẹ lại già đi. Và với cái tính mất dạy từ nhỏ, đứa con khi lớn lên sẽ trở thành một thứ không ra gì, một thứ hư hỏng. Nhưng hắn không phải vậy. Càng lớn hắn càng nhận thức được câu nói của mình, hắn đã hiểu đời nhiều hơn và cũng biết cách xử sự hơn với đời. Nói chung là hắn dễ gần hơn nhiều so với lúc nhỏ, tuy vẫn còn cái tính tự kiêu ấy. Cũng đúng thôi, con người ta có quyền kiêu hãnh về gia đình mình mà, có quyền hãnh diện nhiều về cái gia tài lớn của gia đình mình mà!
    Càng lớn hắn càng đẹp trai ra, và cùng với những thứ trang sức, những bộ quần áo đắt tiền, hắn dư sức là trung tâm của mọi sự chú ý. Nhiều người mến hắn hơn, đã biết thấy chỗ hay của hắn và cho qua những đức tính xấu kia, ví như tính tự kiêu chẳng hạn. Không hiểu những người đó là do thật lòng hay vì những lý do khác có liên quan đến quyền thế của gia đình hắn nữa, chỉ biết là mọi người đang mở rộng tay đón hắn. Nhưng mọi việc đều có hai mặt cả. Bên cạnh đó cũng có những người ganh ghét với hắn, những lời gièm pha, những ánh mắt giận dữ, những thái độ không hay bắt đầu đổ xuống người hắn. Nhiều người bắt đầu ghét hắn, bắt đầu dựng lên những câu chuyện không căn cứ về hắn. Thời gian cứ thế trôi qua tạo nên những vết hằn sâu trong cái nhìn của mọi người, rồi cũng đến một lúc không ai coi hắn ra gì nữa, hắn sẽ chìm vào quên lãng cũng như ngọn sóng kia vậy, lúc cuồn cuộn cao vút bạc đầu, lúc chun mình trước bãi cát vàng tươi.
    Hắn rất khổ tâm, nhiều lần hắn khóc trên vai tôi, khóc nức nở. Sự thật thì hắn có làm gì đâu kia chứ? Hắn đã làm gì để phải chịu cảnh như vầy? Hắn không biết, tôi không biết, và những người khác cũng không biết nốt. Hắn và tôi tuy tồn tại ở hai nửa thế giới trái ngược nhau nhưng không hiểu sao hắn lại tin tưởng tôi quá chừng, và cũng vì thế mà tôi gạt bỏ được những mặc cảm bản thân để làm bạn với hắn. Nói vậy không có nghĩa chúng tôi là bạn thân. Vẫn còn đấy một khoảng cách không thể nào rút ngắn giữa hai thế giới: thế giới của người giàu và thế giới của người nghèo.
    Rồi bốn năm trôi qua trong lặng lẽ. Luẩn quẩn đâu đó là tiếng cười hồn nhiên của tuổi thơ, râm ran nơi nao là tiếng khóc của kỷ niệm. Mái trường này, ngôi nhà thân thương với hai trăm lẻ năm khuôn mặt anh em này, hàng cây đã bốn mùa thay lá vàng rực sân trường này đã in sâu vào tiềm thức của mỗi chúng tôi, những đứa con thân thương. Những đứa con cũng phải có lúc rời xa cha mẹ, xa hơi ấm gia đình để tự mình chọn một con đường đi mới mẻ, một con đường không có ai dìu dắt, không ai lo cho mỗi khi ta bị vấp ngã, một con đường đầy cạm bẫy, cạm bẫy cuộc đời.
    Chúng tôi, những đứa con của mái trường này, giờ đây đang ngậm ngùi với những kỷ niệm xót xa, những nỗi vui buồn cùng nhau thời hai buổi tới trường. Chúng tôi chia tay nhau trong im lặng, trong lời ca sao nghe mà da diết thế, lời của bài hát cất lên trong lòng mỗi người, bài ca của con tim. Mắt đưa mắt, tay cầm tay, nhưng sao chẳng ai nói một lời. Những giọt lệ kia phải chăng là kết quả của những năm tháng bên nhau, cùng chung mái trường, phải chăng là tiếng nói của kỷ niệm đang bồi hồi lên tiếng. Mắt tôi cũng đã nhoè đi trong sự trống trãi ấy, nhưng tôi cố kiềm nén nỗi lòng mình bởi tôi là một đứa con trai.
    Và tôi thấy hắn. Hắn đang mỉm cười với tôi, nụ cười trong tiếng nấc nghẹn ngào, và hắn quay lưng đi giấu những giọt nước mắt đang tràn trên khoé mắt. Sở dĩ tôi biết được là vì bản thân tôi lúc này cũng không còn đủ sức kiềm nén nổi rồi. Ðó là nụ cười cuối cùng hắn dành cho tôi trước khi tôi đi theo con đường đã chọn.
    Hai năm sau, tôi quay lại trường cũ, những kỷ niệm dường như đã chết trong tôi, những năm tháng dịu dàng kia đã qua hết rồi. Cảm giác cay cay nơi khoé mắt chỉ còn trong tiềm thức. Cái ngày chia tay thuơ nào chỉ còn là một vết khắc trên trang giấy cuộc đời, một vết son trên tờ giấy trắng. Tôi đang lang thang một mình trên sân trường đầy xác giấy màu hòng tìm lại cảm giác xưa, cảm giác của tuổi thơ.
    Và rồi, như cố không tin vào mắt mình, tôi đưa tay dụi, dụi đi cái màu xanh trên mắt. Tôi đã thấy bóng hình quen thuộc ấy, tôi đã thấy hắn, quay về trên chiếc xe đạp cũ rít. Ôi trời, hắn dường như đã thay đổi rất nhiều. Bộ quần áo màu xanh dương hắn mặc, bên trái tay áo là dòng chữ đỏ mà khi thoáng thấy tôi có cảm giác đau lòng: "Trung Tâm Dạy Nghề".
    Ðâu rồi một thằng bạn bảnh bao với bộ đồ sáng chói, để rồi đây, trước mặt tôi là hình ảnh một anh công nhân trong bộ đồ lao động với đầu tóc chưa kịp chải. Ðâu rồi cái tính kiêu căng, để rồi tôi trông thấy một anh công nhân rụt rè trước cổng trường. Ðâu rồi cái nụ cười tôi được thấy lần cuối, để rồi tôi giờ đây đối mặt với vẻ khắc khổ cuộc đời. Ôi, đau thay khi cuộc đời trôi lặng lẽ mà chóng mặt vậy! Chỉ hai năm ngắn ngủi, từ một đứa con nhà giàu trở nên một anh công nhân lắp ráp máy vi tính một tháng lãnh vài trăm ngàn. Mà có phải chỉ thế thôi đâu, còn những ganh ghét của những đứa trẻ cùng cấp, sự chia băng phái để giành nhau từng đồng tiền, từng miếng cơm.
    Hắn nói rằng, vô công ty là vô trận, nếu mình không tranh thì mình chết, mà tranh quá mức thì cũng chết, hễ nó thấy ghét mình là mình chết. Không một ngày nào là không phải sợ hãi, sợ bị mất việc, sợ bị giành phần, và nhất là sợ chết. Hắn nói, phải đấu tranh sinh tồn để kiếm miếng cơm sống qua ngày bởi không có luật pháp ở đây, ai mạnh sẽ được phần nhiều.
    Tôi nghe hắn nói mà cảm thấy chạnh lòng. Thời gian trôi, cuộc đời cứ đổi thay mãi, rồi ai biết chuyện gì xảy ra cho mình kia chứ. Tôi hỏi về gia đình hắn, hắn bảo rằng ổng bả sạt nghiệp trong một phi vụ lớn, ổng bả cứ đòi ly dị hoài. Nhất là trong những dịp lễ tết này thì chuyện đó càng xảy ra thường xuyên hơn nữa, tất cả chỉ vì tiền, ổng trách bả không làm ra tiền để đem biếu xén này nọ, rồi bả lại trách ổng không lo chăm sóc con cái, rồi hai người đổ tội cho nhau, hắn luôn là người đứng ở giữa. Cũng may là hắn còn kiếm được tiền riêng để sống, chứ nếu không thì chẳng biết thế nào nữa.
    Hắn nói mà không hề khóc, hắn nói trong sự cứng rắn bất thường. Bởi lẽ hắn vào đời sớm hơn tôi, sớm hơn bất kỳ những đứa bạn cùng cấp. Hắn phải đối mặt với bao nhiêu thứ chuyện khác trên đời, hắn không có dư nước mắt mà khóc cho những chuyện cỏn con như vầy. Nước mắt hắn đã khô rồi, đã chết rồi thứ nước mắt của một thời trẻ thơ, một thời bình yên.

Ngồi trên tài năng của mình + SỨC MẠNH CỦA ĐIỂM YẾU

Ngồi trên tài năng của mình

Có một người đàn ông thường chơi piano trong quán bar của thị trấn. Anh ta chơi piano rất hay, và nhiều người đến quán bar này cũng chỉ để nghe anh ta chơi piano. Quán bar cứ đông khách nườm nượp cũng là vì vậy.
    Thế mà một buổi tối, một ông khách quen lại không muốn nghe anh ta chơi piano nữa. Ông ta cứ đòi người chơi piano phải hát!
   
- Tôi không biết hát – Người chơi piano lắc đầu – Tôi chưa bao giờ hát ở nơi đông người cả.
    Nhưng ông khách cứ khăng khăng bảo người chủ quán bar:
   
- Tôi chán nghe piano rồi, tôi muốn nghe anh ta hát xem sao.
    Những người khách khác trong quán cũng tò mò nên đều đồng loạt đòi người chơi piano phải hát. Ông chủ quán bar đành phải gọi với ra:
    
- Này anh bạn! Anh đành phải hát thôi, các vị khách quý của chúng ta muốn thế mà! Nếu không là tôi trừ lương đấy!
    Người chơi đàn miễn cưỡng hát một bài. Đây là lần đầu tiên anh trước mặt nhiều người đến vậy. Và đây cũng là lần đầu tiên mọi người được nghe bài hát :Mona, Mona Lisa" hay đến vậy. Bởi đó là Nat King Cole – sau này là một nghệ sĩ piano và ca sĩ nhạc jazz nổi tiếng, đã bán được tới hơn 50 triệu đĩa và từng được Tổng thống Kenedy mời đến biểu diễn.
    Anh ta có tài nhưng anh ta không bao giờ khám phá ra được, và anh ta có thể sống hết cả cuộc đời mình chỉ như là một người chơi piano vô danh trong một quán bar vô danh. Nhưng chỉ vì anh buộc phải hát, mà anh ta trở thành nghệ sĩ nổi tiếng nhất trong lịch sử âm nhạc nước Mỹ.
    Cả bạn cũng vậy, bạn cũng có những kỹ năng và khả năng. Bạn có thể cảm thấy "tài năng" của bạn chẳng có gì đặc biệt nhưng bản thân nó lại có thể đặc biệt hơn bạn nghĩ. Ngoài ra, bạn có thể chẳng có khả năng nào, nếu bạn cứ "ngồi lên" bất kỳ tài năng nào mà bạn có.
    Câu hỏi bạn nên đặt ra không phải là "Mình có khả năng gì có ích?", mà là "Làm sao để mình sử dụng được mọi khả năng mình có?"
 
 
 
 SỨC MẠNH CỦA ĐIỂM YẾU

Đôi khi điểm yếu lớn nhất có thể trở thành ưu điểm mạnh nhất. Hãy theo dõi câu chuyện một bé trai 10 tuổi quyết định học võ judo bất chấp thực tế cậu đã mất cánh tay trái sau một tai nạn giao thông. Cậu bé bắt đầu các bài học với một vị sư phụ ngừơi Nhật. Cậu học rất khá nhưng không hiểu tại sao trong suốt ba tháng tập luyện, vị sư phụ chỉ truyền cho cậu mỗi một đòn duy nhất.
    "Thưa thầy – một hôm cu bé nói – con có thể tập luyện thêm nhiều đòn nữa." "Đây sẽ là đòn duy nhất con được học" –người thầy trả lời.
    Không hiểu tại sao nhưng tin ở thầy mình, cậu bé tiếp tục rèn luyện. Nhiều tháng sau, vị sư phụ cho cậu bé tham gia thi đấu. thật kinh ngạc, cậu bé chiến thắng dễ dàng hai trận đầu tiên. Trận đấu thứ ba khó khăn hơn, đối thủ của cậu trở nên mất kiên nhẫn và bắt đầu tấn công, cậu bé khéo léo tung đòn của mình để chiến thắng. Chưa hết ngạc nhiên với thành công của mình, giờ thì cậu đã lọt vào trận chung kết.trận này, đối thủ của cậu to lớn hơn, khỏe mạnh hơn và nhiều kinh nghiệm hơn. Lo ngại cậu bé có thể bị thương, trọng tài bảo vị sư phụ nên khuyên cậu bé bỏ cuộc. Nhưng ông quả quyết: "Xin đừng, cứ cho nó tiếp tục thi đấu."
    Trận đấu được tiếp tục, đối thủ của cậu phạm sai lầm nghiêm trọng: phòng thủ lơ là. Lập tức cậu bé dùng đòn của mình khoá chặt đấu thủ. Cậu bé chiến thắng và trở thành nhà vô địch.
    Trên đường về nhà, cậu bé và vị sư phụ bàn luận với nhau rất nhiều về những đòn thế trong các trận đấu. Câu bé lấy hết can đảm hỏi thầy những điều mình đang thắc mắc: "Thưa thầy, tại sao con có thể chiến thắng vòng đấu chỉ với một đòn duy nhất?". "Con chiến thắng vì hai lý do – vị sư phụ trả lời – Thứ nhất, con đã đạt được trình độ điêu luyện ở một trong những đòn khó nhất của môn judo. Thứ hai, con là người duy nhất biết rõ cách phòng thủ khi đối thủ ra đòn nhắm vào tay trái con".
    Điểm yếu nhất của cậu bé đã trở thành ưu điểm.
 
 
Ông cười
 
Ngày nọ, tôi đi xe buýt từ New Jersey đến New York, khi xe chạy tới gần một trạm thu phí của xa lộ cao tốc thì tôi phát hiện có một thanh niên chạy qua chạy lại ở trước trạm, vội vàng bước tới trước mỗi chiếc xe đang nộp phí, tay đưa ra một tấm bìa giấy cho những người ở trên xe coi. Lúc đó, những người trên xe của tôi rất hiếu kỳ, ai cũng phỏng đoán, có người đoán là quyên tiền, có người đoán là kháng nghị. Cho đến khi người đó chạy tới trước xe của chúng tôi rồi đưa ra tấm bìa giấy chỉ viết "Cười" và hình một bộ mặt đang cười tươi.
Hai tuần sau đó, mỗi lần tôi đi qua trạm thu phí, đều thấy người thanh niên đó. Tuy anh thở hổn hển, người ướt đẫm mồ hôi nhưng mặt luôn nở nụ cười tươi. Cậu ta không nói một lời nào nhưng tôi thật sự xúc động sâu xa vì sự chân thành của cậu ấy. Cho dù chữ viết trên tấm bìa giấy của cậu ta đơn giản, hình vẽ cũng không đẹp nhưng mọi người trên xe đều nở nụ cười rất tự nhiên.
Những ngày sau đó, tuy cậu ấy đã không còn xuất hiện nữa, nhưng mỗi khi xe buýt chạy tới gần trạm thu phí, khách trên xe đều nhìn vọng ra bên ngoài, nói :"Tại sao không thấy cái "ông cười" đó đâu nữa hả ? " Dứt lời, mọi người lại nhìn nhau mỉm cười.
Một tấm bìa giấy sơ sài, một bức hình và chữ viết đơn sơ, nhưng chỉ cần thêm vào đó một tấm lòng yêu thương, chân thành và vui tươi thì có thể tạo ra hiệu quả cực lớn.
Xã hội này thật sự có rất nhiều điều, nhiều nơi để cống hiến. Ngoài những vật hữu hình, chúng ta còn có thể đem đến cho mọi người sự cổ vũ, khích lệ tinh thần, khiến cho thế giới này đâu đâu cũng tràn ngập niềm vui.
 

Chẳng có lúc nào tốt hơn bây giờ + TÌNH BẠN + HAI THIÊN THẦN

Chẳng có lúc nào tốt hơn bây giờ 
Chúng ta thường tự nhủ rằng cuộc sống sau này rồi sẽ tốt hơn. Chúng ta kết hôn , có con cái, rồi hãy tính đến chuyện hưởng thụ. Sau đó chúng ta lại thấy mấy đứa nhóc còn nhỏ quá, chúng ta sẽ an tâm hơn khi chúng lớn lên. Và rồi sau đó chúng ta thấy thật khó để nuôi dạy một đứa con ở tuổi dậy thì. Khi chúng trưởng thành , cuộc sống chúng ta mới xong nhiệm vụ. À, ,mà bao giờ chúng ta mới đi chơi xa ? Đợi đến khi nhà cửa sắm đầy đủ, hay là lúc ta về hưu? Sự thật là chẳng có thời điểm nào tốt để tận hưởng cuộc sống hơn là chính giây phút này. Nếu không phải bây giờ thì là khi nào? Cuộc sống của bạn sẽ luôn đầy những thách thức. Cách tốt nhất là hãy luôn chấp nhận nó và tận hưởng cuộc sống dù có bao nhiêu khó khăn. Hãy trân trọng từng giây phút của bạn và càng phải trân trọng hơn những giây phút mà bạn chia sẻ với ai đó.
Vì vậy, hãy ngừng ngay việc chờ đợi cho đến khi bạn mua được nhà được xe, cho đến khi con cái bạn lập gia đình, cho đến khi ta học xong, cho đến khi giảm được 4 cân, cho đến khi ta kết hôn, cho đến khi ta về hưu, đến hè , đến đông, đến xuân, đến thu.....
Cho đến khi bạn chết..
Chẳng có lúc nào tốt hơn bây giờ để tận hưởng cuộc sống cả. Hạnh phúc là một cuộc hành trình chứ không phải llà một điểm đến. Vậy hãy làm việc hăng say như thể bạn không cần tiền. Hãy yêu như thể bạn chưa từng bị tổn thương. Và hãy nhảy múa như thể chẳng có ai nhìn.

 TÌNH BẠN

Hai ngưởi đi trên con đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời. Anh viết trên cát: "Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi".
    Họ tiếp tục đi, đến một con sông họ dừng lại và tắm ở đấy. Anh bạn kia không may bị vọp bẻ và suýt chết đuối, may mà được người bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: "Hôm nay, người bạn thân nhất đã cứu sống tôi".
    Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi : "Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết lên cát, còn bây giờ anh lại viết trên đá?".
    Mỉm cười, anh trả lời: "Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng tay hãy viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng sự tha thứ... Và khi có điều gì đó to lớn xảy ra, chúng ta nên khắc nó trên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xóa nhòa được..."
    Hãy học cách viết trên cát và đá...
 
 
 
 HAI THIÊN THẦN
 
Hai thiên thần đi chu du dưới hình dạng của những người nghèo khó dừng chân ở một ngôi nhà khá giả. Hai thiên thần xin gia đình kia cho ở lại nhờ qua đêm nhưng gia đình đó rất khiếm nhã, tỏ vẻ khó chịu và bảo hai thiên thần vào nhà kho mà ở. Khi hai thiên thần dọn dẹp chỗ ngủ trên sàn lạnh, thiên thần lớn tuổi hơn trông thấy một lỗ trên sàn nhà và ra tay sửa lại nó. thiên thần nhỏ hơn hỏi tại sao, thiên thần lớn trả lời : Mọi việc không phải luôn luôn như chúng ta thấy !
    Đêm hôm sau, hai thiên thần lại dừng chân ở một gia đình nghèo và xin ở lại qua đêm. Hai vợ chồng bác nông dân túng thiếu về tài sản nhưng có thừa lòng hiếu khách nên đã mời hai thiên thần bữa ăn đạm bạc và mời họ ngủ trên giường.
    Sáng sớm hôm sau, hai thiên thần thấy hai vợ chồng bác nông dân buồn rười rượi. Con bò duy nhất cung cấp sữa cho gia đình họ đã chết. Thiên thần nhỏ tuổi hết sức sửng sốt về việc đó và kết tội : "Gia đình thứ nhất rất giàu có thì người lại giúp họ. Gia đình này nghèo khó và hiếu khách thì ngài lại bắt con bò của họ phải chết".
    "Mọi việc không phải luôn như chúng ta thấy" - Thiên thần lớn chỉ nói vậy.
    Khi hai thiên thần lại tiếp tục lên đường, thiên thần lớn mới nói : "Khi chúng ta ở trong nhà kho của gia đình giàu có, ta để ý thấy có một kho vàng dưới cái lỗ ở nền nhà kho, nhưng chủ nhà lại thô lỗ và keo kiệt nên ta hàn cái lỗ đó lại, họ sẽ không bao giờ tìm được vàng. Còn tối qua khi chúng ta đang ngủ trên giường nhà bác nông dân nghèo, thần chết đã tới và nói phải đem vợ bác nông dân đi. Ta đã đua con bò của nhà bác nông dân ra thay thế, và may mắn là thần chết đã chấp nhận con bò. Mọi thứ không phải luôn như chúng ta thấy !"
    Lời bình : thế đấy, mọi chuyện nếu như nghe bằng tai và thấy bằng mắt chưa hẳn đã là sự thật. Hãy lắng nghe và nhìn bằng trái tim và lý trí , như thế mới rõ được sự thật là thế nào .
 

DỰA VÀO BẢN THÂN + LÒNG TRUNG THỰC + TRỞ VỀ

DỰA VÀO BẢN THÂN

Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ nó : "Mẹ ơi, sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vưa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!”.
    "Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh"- Mẹ nói.
    "Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhan, tại sao chi ấy không cần đeo cái bình vừa nặng vừa cứng này?".
    "Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy".
     “Nhưng em giun đất cũng không có xương cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hóa được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”.
    "Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy”.
    Ốc sên con bật khóc nói : " Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta".
    "Vì vậy mà chúng ta có cái bình!- Ốc sên mẹ an ủi con- Chúng ta không dựa vào bầu trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta phải dựa vào chính bản thân chúng ta".


 
LÒNG TRUNG THỰC


Vào một buổi chiều chủ nhật nắng vàng ấm áp tại Oklahoma City, Bobby Lewis, một người cha tuyệt vời, đưa hai đứa con trai nhỏ đi đến sân chơi thiếu nhi. Anh đến quầy bán vé và hỏi 'Giá vé bao nhiêu vậy anh?'

    
Người bán vé trả lời 'Ba đô cho anh và ba đô cho trẻ em trên sáu tuổi. Nếu mà bé nào bằng hoặc dưới sáu tuổi thì vào cửa tự do. Các con của anh bao nhiêu tuổi rồi?'

    
Bobby trả lời 'Bé này 3 tuổi và bé này 7 tuổi, vậy tôi phải trả cho anh 6 đô.'

    
Người bán vé kêu lên 'Anh trúng xổ số hay sao? Nếu anh nói đứa con lớn của anh 6 tuổi anh có thể tiết kiệm được 3 đô. Tôi đâu có nhận ra được.' Bobby trả lời 'Đúng, anh không nhận ra được nhưng những đứa trẻ này nhận ra được.'

   
Trong mọi lúc, nhất là những lúc khó khăn, khi mà đạo đức trở nên quan trọng hơn tất cả, bạn hãy làm sao để trở thành gương mẫu cho mỗi người bạn đang cũng làm việc và cùng sống. 




TRỞ VỀ

 Một người lính trở về nhà đoàn tụ với gia đình sau nhiều năm tham chiến ở Việt Nam. Từ San Francisco anh gọi điện về thăm hỏi gia đình.
- Cha mẹ ơi, con đang trở về nhà đây. Nhưng con có điều muốn xin phép cùng cha mẹ. Con muốn dẫn bạn cùng về nhà mình.
- Ồ được thôi con trai. Cha mẹ rất sẵn lòng đón tiếp bạn con.
- Nhưng có điều này cha me nên biết: anh ấy bị thương khá nặng trong chiến tranh, mất cả cánh tay và đôi chân. Anh ấy không còn chỗ nào để nương tựa, vì vậy con muốn anh ấy về sống cùng chúng ta.
- Cha mẹ rất tiếc khi nghe điều này, có thể chúng ta sẽ giúp anh ấy tìm được chỗ trú ngụ.
- Ồ không, con muốn anh ấy ở cùng chúng ta kia.
- Con không biết con đang đòi hỏi điều gì đâu con trai. Một người tàn tật như vậy sẽ là một gánh nặng đè lên vai chúng ta. Chúng ta còn cuộc sống riêng tư của chúng ta nữa chứ, không thể để một điều như vậy chen vào cuộc sống của chúng ta được. Tốt hơn hết là con quay về nhà và quên anh chàng ấy đi. Anh ta chắc sẽ chóng tìm được cách tự kiếm sống thôi.
Nghe đến đó, người con trai gác máy. Vài ngày sau đó họ đột nhiên nhận được cú điện thoại từ cảnh sát San Francisco báo tin người con trai đã chết sau khi ngã từ một tòa nhà cao tầng. Cảnh sát cho rằng đây là một vụ tự sát.
 

Chân dung cuộc sống

Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng.
Người đàn ông này đã góa vợ. Ông chỉ có một người con trai. Ông đã truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó. Ông rất tự hào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông.
Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh. Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân. Và sau một thời gian thì câu chuyện xảy ra...
Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình.
Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người. Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.
Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn.
Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu."
Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai "Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này."
Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà người cha đã sưu tầm được qua thời gian. Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Toà nhà bán đấu giá đầy người. Người điều khiển đứng lên và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này..."
Có người la lên "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?"
Người điều khiển nói "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!"
Người điều khiển bắt đầu "Ai sẽ mua với giá $100?"
Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp "Ai sẽ mua với giá $50?"
Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi "Có ai mua với giá $40?"
Cũng không ai muốn mua. Người điều khiển lại hỏi "Không ai muốn trả giá cho bức tranh này sao?" Một người đàn ông già đứng lên "Anh có thể bán với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có. Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó. Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu quý nó. Tôi rất muốn có bức tranh đó. Vậy anh có đồng ý không?"
Người điều khiển nói "$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!"
Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau "Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!" Người điều khiển nói "Xin cảm ơn mọi người đã đến. Thật là vinh hạnh khi có mặt những vị khách quý ở đây. Bữa nay chúng ta sẽ dừng tại đây!"
Đám đông nổi giận "Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?" Người điều khiển nói "Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt. Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây, NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”

Cha Đã Quên – Đắc Nhân Tâm

Con trai yêu quý, con hãy nghe những lời ân hận của cha đây. Cha đã lẽn vào phòng con khi con đang chìm vào giấc ngủ trẻ thơ. Nhìn kìa, một tay con đặt dưới gò má, những lọn tóc hung đẫm mồ hôi bám chặt vào vầng trán ẩm ướt. Chỉ cách đây vài phút thôi, khi cha ngồi trong phòng đọc sách và xem lại bài viết của mình, nỗi hối hận dâng ngập hồn cha. Và cha đã chạy đến phòng con để nói lời xin lỗi.
Con ơi, cha đã tức giận, quát mắng khi con cầm khăn lau mặt qua quýt trong lúc thay quần áo đi học, lúc con để đôi giày dơ bẩn hay thấy con vức vật dụng lung tung trong nhà. Cha luôn châm châm nhìn thấy toàn là lỗi lầm của con. Buổi sáng cha thấy con không ngăn nắp khi ngủ dậy, lại còn ăn uống vội vàng và lấy một lúc quá nhiều thức ăn vào đĩa. Vì chỉ nhìn thấy lỗi lầm nên khi con chào cha xin phép ra ngoài chơi, cha chỉ cau mày và trả lời cộc lốc không chút thiện cảm:“Hừm! liệu mà về sớm đấy!”.
Buổi chiều, cha cũng tức giận với những sơ suất của con. Khi thấy đôi vớ của con rách, cha đã làm con phải mất mặt trước bạn bè khi lôi con về nhà. Con thật sự đã làm cha rất giận dữ vì đã không tiết kiệm, không chịu giữ gìn những món đồ mà cha đã phải vất vả làm việc dành dụm mua cho con.
Khi cha đang đọc báo, con rụt rè bước tới ngước nhìn cha với ánh mắt ngây thơ trong sáng, cha lại quát lên: “Mày muốn cái gì?”. Và trái tim cha đã xúc động biết dường nào khi con chỉ im lặng chạy đến, vòng tay bé bỏng ôm cổ cha thật chặt với tất cả yêu thương trìu mến rồi lại chạy biến thật nhanh ra ngoài.
Con thương yêu!
Con có biết không, tờ báo đã rời khỏi tay cha trong yên lặng và một nỗi sợ lẫn đau xót ngẹn ngào xâm chiếm cõi lòng cha. Cha đã làm gì thế này? Cha đã biến mình thành một người cha suốt ngày chỉ xăm soi tội lỗi của con mình. Một người cha chỉ toàn kiếm cái xấu của con mình để chê trách và đây là phần thưởng mà cha dành cho con như một đứa trẻ ư? Cha chỉ muốn con phải thế này thế nọ, cha chỉ muốn con phải cư xử như người lớn. Cha đã đo con bằng cây thước dành cho một người trưởng thành, bằng cả những năm tháng tuổi đời và sự trải nghiệm già dặn của cha.
Con yêu của cha!
Trong khi cha nhìn con bằng đôi mắt già cỗi và muộn phiền, đầy thành kiến, soi mói ấy, cha chẳng thèm biết đến những cái tốt, điều hay và sự chân thành, hồn nhiên trong tư chất của con. Trái tim nhỏ bé của con nồng ấm và to lớn như ánh rạng đông đang tặng bao tia nắng ấm cho ngọn đồi bao la. Con đã hồn nhiên lao vào hôn chúc cha ngủ ngon mà không hề vướng bận việc cha đã la mắng con cả ngày và hằn học với con vì những lý do không chính đáng.
Con thương yêu!
Cha không thể đợi thêm nữa. Cha phải nhanh chóng bước đến bên con, quỳ xuống cạnh chiếc giường nhỏ bé và nhìn khuôn mặt thơ ngây của con trong giấc ngủ với một niềm ân hận vô cùng. Có thể, con còn quá bé bỏng để hiểu nhưng cảm xúc đang tràn ngập lòng cha. Cha hứa với con, ngay từ giây phút này, cha sẽ trở lại là người cha đích thực và luôn biết trân trọng tình yêu của con ngay cả trong giây phút nóng giận bừng bừng. Cha sẽ là người bạn trung thành của con, sẽ đau khổ khi con gặp bất hạnh, sẽ cười vui khi con gặp may mắn sung sướng. Cha sẽ cắn chặt môi để không thốt ra những lời gắt gỏng mỗi khi con quỷ giận dữ trỗi dậy trong lòng cha. Cha sẽ tự bảo mình rằng con vẫn còn bé bỏng.
Ôi, hình như cha đã nhìn đứa con thơ dại của cha như nhìn một con người trưởng thành thật sự. Giờ đây, nhìn con cuộn mình trong chăn và mệt mỏi ngủ yên trên chiếc giường bé xíu, Cha chợt nhận ra rằng con chỉ là một đứa trẻ thơ ngây. Sáng sáng, con vẫn nũng nịu trong vòng tay trìu mến của mẹ. Mái tóc tơ mềm mại của con còn vướng víu trên bờ vai mẹ, cần được che chở trong cảm giác được yêu thương. Vậy mà, Cha đã đòi hỏi ở con quá nhiều…..


Tác giả bài viết: W.Livingston Larned

Friday, November 9, 2012

MÓN QUÀ MỘT NỬA +

MÓN QUÀ MỘT NỬA
 Tôi lên 10 tuổi và anh Nick 14 tuổi. Ngày các bà mẹ đã sắp tới. Chúng tôi chuẩn bị mua quà tặng mẹ. Đây là lần đầu tiên trong đời chúng tôi làm việc này. Chúng tôi nghèo, nhưng món quà phải cho ra quà chứ. Hai anh em chúng tôi sung sướng đi làm thêm để có tiền mua quà tặng mẹ.
    Khi chúng tôi nghĩ đến việc dành cho mẹ một sự ngạc nhiên thì chúng tôi càng phấn chấn hơn. Chúng tôi bàn chuyện với bố và bố tự hào lắm. Bố nói :
-Ý kiến của các con rất hay. Các con sẽ làm cho mẹ hạnh phúc lắm đấy.
    Qua gịong nói của bố, chúng tôi biết bố đang nghĩ gì. Bố rất ít khi tặng quà cho mẹ trong cuộc sống hôn nhân của hai người. Mẹ đã làm việc vất vả suốt ngày trong nhà để chăm sóc cho chúng tôi. mẹ nấu nướng, giặt quần áo, làm mọi việc nội trợ mà không hề kêu ca. Mẹ không cười nhiều, nhưng khi mẹ cười, nụ cười thật rạng rỡ. Bố hỏi:
- Các con địng tặng quà gì nào ?
- Mỗi đứa tặng quà riêng bố ạ - Tôi trả lời.
Anh Nick nói với bố:
- Bố hãy nói với mẹ về chuyện này để mẹ phấn khởi chờ đợi nhé.
   Bố đáp :
- Đó là một ý tưởng lớn xuất phát từ những cái đầu nhỏ bé đấy !
Nick bật cười. Anh đặt tay lên vai tôi và nói : "Bố cũng nghĩ vậy, em à".
Tôi đáp:
- Không em không nghĩ thế. Nhưng món quà của em sẽ nói lên điều đó.
    Trong những ngày sau, chúng tôi cũng tỏ ra bí mật với mẹ. Khuôn mặt mẹ rạng rỡ hơn khi mẹ làm việc. Hình như mẹ chưa biết gì và mẹ thường cười nhiều hơn. Dáng điệu của mẹ đấy ấp tình yêu thương.
   Nick và tôi bàn về món quà sẽ mua. Anh bảo:
-Anh em mình "bật mí" cho nhau biết là sẽ mua quà gì nào?
    Sau khi suy nghĩ cẩn thận, tôi mua một cái lược có đính vài viên đá lấp lánh. Những viên đá này trông như kim cương vậy. Anh Nick rất thích món quà của tôi nhưng anh không nói anh sẽ mua gì.
- Chúng ta sẽ tặng quà khi nào anh nhắc em nhé.
   Tôi ngạc nhiên hỏi lại :
- Lúc nào hả anh ?
- Bí mật mà, vì phải có chuyện gì đó đi kèm với món quà của anh. Em đừng hỏi thêm!
    Sáng hôm sau, khi mẹ tôi chuẩn bị chùi sàn nhà, anh Nick bảo tôi lấy quà để tặng mẹ. Mẹ đang quì gối chùi sàn nhà. Mẹ dùng giẻ cũ cẩn thận chùi từng vết bẩn. Đây là công việc mẹ ghét nhất. Anh Nick đưa quà của nha ra. Mặt mẹ trở nên tái nhợt khi mẹ nhìn thấy món quà. Đó là một cái chổi chùi nhà có tay cầm và giẻ quấn sẵn. Mẹ nói giọng xúc động:
- Chổi chùi nhà... Một quà tặng nhân ngày các bà mẹ đây, chổi chùi nhà!
    Những giọt nước mắt lăn trên đôi má anh tôi. Anh lẳng lặng cầm cái chổi và bước xuống cầu thang. Tôi cũng bỏ lược vào túi và chạy theo anh. Anh khóc và tôi cũng bắt đầu khóc.
   Anh Nick nức nở:
- Con không tặng quà này nữa.
   Bố đáp :
- Không đây là món quà tuyệt vời. Chính bố đã không nghĩ đấn món quà này.
   Không nói lời nào, bố chà xà phòng vào sàn và dùng chổi chùi sạch sàn nhà. Bố nói với mẹ:
- Em để cho Nick làm tiếp đi. Một phần quà của con là chùi sàn nhà sạch mà. Đúng không Nick?
    Hơi chút xấu hổ, Nick hiểu ra.
   Nhưng mẹ đã nói giọng thông cảm:
-Việc này hơi nặng cho con đấy, vì con chưa quen mà.
   Giờ thì tôi mới hiểu bố, Bố nói:
- Ồ, có cái chổi này thì công việckhông vất vả nữa. tay con vẫn sạch và con không phải quỳ gối để làm đâu.
   Nói xong, bố thử làm cho mọi người xem.
   Mẹ ôm anh Nick
- Ồ, mẹ cảm ơn con, con ạ.
   Mẹ hôn anh. Rồi bố hỏi tôi:
- Còn quà của con đâu?
    Anh Nick nhìn tôi. Tôi thấy cái lược của mình không giá trị như cái chổi của anh, dẫu sao nó cũng có những viên đá lấp lánh như kim cương. Tôi nói buồn bã:
- Chỉ bằng nữa cái chổi thôi.
   Và anh Nick nhìn tôi trìu mến.

Tuesday, October 9, 2012

MẸ KẾ

 Tôi thường nghĩ rằng “cha mẹ kế” là từ dùng để chỉ những người đàn ông và đàn bà lấy nhau khi đã có con cái riêng, lý do đơn giản là chúng ta cần phải gọi họ bằng một cái tên gì đó. Chắc chắn từ “kế” rất quan trọng nhưng người ta thường không nghĩ thế, với họ “cha mẹ” mới có ý nghĩa thực sự. Đó là những gì tôi cảm thấy khi trở thành mẹ kế của bốn đứa con chồng tôi.

   
Chúng tôi kết hôn đã sáu năm, khi các con anh vẫn còn nhỏ và bây giờ đang ở tuổi vị thành niên. Dù sống chủ yếu với mẹ ruột, chúng vẫn có nhiều thời gian sống cùng chúng tôi. Nhiều năm qua, chúng tôi đã học cách thích nghi với nếp sống mới của gia đình và đối xử tử tế với nhau. Chúng tôi đi nghỉ cùng nhau, dùng những bữa cơm gia đình, cùng làm bài tập, chơi bóng chày và xem phim bên nhau. Tuy nhiên tôi cứ cảm thấy mình giống như kẻ ngoài cuộc, tệ hơn là một kẻ xâm phạm gia đình riêng của người khác. Có một lằn ranh ngăn cách rõ ràng mà tôi không thể nào vượt qua được. Tôi không có riêng cho mình một đứa con nào, những kinh nghiệm làm mẹ của tôi chỉ giới hạn trong bốn đứa con của chồng và tôi thường tội nghiệp mình không bao giờ có được sợi dây liên kết thiêng liêng giữa mẹ và con.

   
Khi đám trẻ phải dời đến một thành phố khác cách năm giờ xe chạy, chồng tôi rất buồn và nhớ chúng. Nhờ có internet chúng tôi có thể gởi thư cho nhau, kể cả trò chuyện với nhau mỗi khi chúng tôi cùng vào mạng. Mỉa mai thay, những dụng cụ liên lạc hiện đại này cũng là những dụng cụ làm người ta dễ xa nhau hơn.Chúng tôi cần biết bao sự tiếp xúc trực tiếp giữa người và người không qua máy móc. Những khi bức thư trên màn hình chỉ đề “Ba” tôi thấy như bị bỏ quên, không ai nhớ đến mình. Còn khi tên tôi cùng xuất hiện với anh ấy, niềm vui không thể diễn tả được, tôi cảm thấy mình cũng là một thành viên trong gia đình họ. Tuy vậy cũng còn khoảng cách nào đó cần phải vượt qua, ngay cả trên đường dây điện thoại.

   
Một buổi tối cũng khá khuya, chồng tôi ngủ gà gật trước tivi, còn tôi đang kiểm tra mình có thư hay không, máy tính báo tôi có một tin nhắn. Đó là của Margo, con gái kế lớn nhất của tôi. Con bé cũng thức khuya, cũng đang ngồi trước máy tính ở một nơi cách năm giờ xe chạy. Giống như đã làm nhiều lần trước đây, chúng tôi trò chuyện qua lại, chia sẻ cho nhau những tin tức mới nhất. Khi chúng tôi tán gẫu như thế này, con bé không cần biết tôi hay là ba của nó ngồi phía bên kia bàn phím - nếu như nó không hỏi. Tối nay con bé cũng không hỏi và tôi cũng không cần nêu đích danh mình. Sau khi nghe xong kết quả thi đấu bóng chuyền, chi tiết về buổi khiêu vũ sắp tới ở trường, bài tập lịch sử phải nộp, tôi nói đã khuya rồi và nên đi ngủ. Margo trả lời: “Được rồi, lần sau nói tiếp! Thương nhiều”.

    
Khi đọc dòng chữ này, cảm giác buồn bã xâm chiếm khắp người tôi. Hẳn là con bé nghĩ nãy giờ mình viết cho ba. Con bé và tôi chưa bao giờ dùng những từ thương yêu, đầy tình cảm như thế. Cảm thấy tội lỗi vì đã không làm sáng tỏ, nhưng cũng không muốn làm con bé xấu hổ, tôi gửi lại đơn giản: “Thương con! Chúc con ngủ ngon!”.

    
Tôi lại nghĩ về gia đình họ, về không gian riêng tư mà tôi là một kẻ xâm phạm. Một nỗi đau trống rỗng nhói lên trong tim tôi. Sau đó, ngay khi những ngón tay tôi chạm vào nút bấm, ngay khi màn hình chuẩn bị chuyển sang màu đen, thông điệp cuối cùng của Margo xuất hiện: “Chúc ba ngủ ngon dùm con”. Nước mắt ràn rụa, tôi với tay tắt máy tính.

MONG MANH TÌNH ĐẦU +

MONG MANH TÌNH ĐẦU
  Ngày đó, tôi chưa một lần yêu ai và cũng chưa được ai yêu bao giờ, suốt ngày chỉ quanh quẩn với việc học. Lớp 12, cái tuổi của mộng mơ nhưng tôi thì chưa bao giờ có cái cảm giác đó, khiến nhiều đứa bạn đùa bảo tôi là anh chàng không có trái tim yêu.
          Thật tình cờ, một buổi chiều cuối tháng 4, trên đường đi học luyện thi đại học, cơn mưa bỗng đổ ào mà tôi lại quên đem áo mưa phải trú mưa dưới một mái hiên. Hơn một tiếng mà cơn mưa vẫn rất nặng hạt, đang loay hoay chưa biết tính thế nào thì tôi nghe tiếng mở cửa và một giọng nói ngọt ngào: “ Anh vào đây trú mưa cho đỡ lạnh”. Bất ngờ, tôi chưa biết nói thế nào thì đã được em đưa một cái ghế. Tôi ngượng nghịu nhưng quả tình  là rất lạnh nên không từ chối. Cứ thế tôi ngồi và ngắm nhìn mưa rơi với một cảm giác lạ lùng chưa bao giờ có đang hình thành. Tôi muốn nói một lời gì đó- cảm ơn chẳng hạn- với người đã mời tôi vào nhà nhưng không thể, vì có bao giờ tôi nói chuyện gì nhiều với con gái đâu?
“Chắc là anh đi học về hả?”, tôi giật mình quay lại và trả lời : “Ừ!”, rồi lại ngó trời mưa. “Anh học lớp mấy?”, “Mười hai”, “A, vậy là hơn em một lớp, mà anh học trường nào vậy?”. “Tôi học trường Lê Quý Đôn”, “chắc là anh học giỏi lắm nhỉ?”, “Cũng thường thôi...”. Câu chuyện cứ thế tiếp tục, tôi có dịp nhìn kĩ em hơn- khuôn mặt rất xinh và nụ cười tươi như hoa mà mãi đến bây giờ tôi cũng không sao quên được. Trời tạnh mưa, tôi ra về mà không quên cám ơn và để lại địa chỉ. Một nụ cười rất  tươi khép  lại sau cánh cửa. Tôi đạp xe ra về mà không biết rằng nụ cười đó sẽ  có một giá trị như thế nào.
Những ngày tôi ôn thi đại học cũng là những ngày chúng tôi có thật nhiều kỉ niệm. Em thường đến nhà tôi để hỏi bài, tôi cũng thường đến thăm em, ngồi nghe em đàn piano hàng giờ. Thú thật là lúc đó tôi rất mến em, nhưng cứ tự hỏi không biết đó có phải là tình yêu không ? Em đối với tôi rất tốt và rất tình cảm, còn tôi chưa có đủ can đảm để nói ra những suy nghĩ của riêng mình. Chúng tôi hay đi chơi với nhau và tâm sự cho nhau nghe cả một khối mơ ước ngày mai....
Một năm trôi đi, tôi đã là sinh viên đại học, còn em đang chuẩn bị cho kì thi đại học sắp tới, bài vở đứa nào cũng nhiều nên chúng tôi ít gặp nhau hơn. Tôi đi học ở Thủ Đức, chỉ có thứ bảy và chủ nhật là rảnh để ghé thăm em, Thời gian này, chúng tôi nhận thấy có lẽ hai đứa đã lớn nên trầm đi nhiều và ít nói hơn. Cả hai đều nhận ra sự thay đổi đó, nhưng vẫn dành cho nhau những gì tốt đẹp nhất. Cho đến tận bây giờ khi ngồi viết những dòng chữ này, tôi vẫn còn nguyên vẹn cái cảm giác ngọt ngào mà em đã mang đến cho tôi. Thời gian đó, chúng tôi chưa một lần nắm tay nhau dù đã rất thân. Em sợ và tôi cũng sợ...
Rớt đại học, em buồn rất lâu, tôi chia sẻ cùng em bằng cách mà theo tôi là tốt nhất để giúp em qua được những ngày tháng này. Chúng tôi đi chơi với nhau nhiều hơn, có những buổi đi bên nhau em chẳng nói được một câu nào, hỏi gì em cũng chỉ cười, nụ cười khác xa lần đầu tiên tôi gặp em.
Có một buổi đi chơi, em hỏi tôi : “Có bao giờ anh nghĩ là mình sẽ đánh mất cái mà mình yêu thương không?”. Tôi trả lời: “Chưa bao giờ anh nghĩ đến điều đó, nhưng nếu có, chắc chắn là anh sẽ rất buồn”. Rôi em nheo mắt nhìn tôi và bảo: “Tâm trạng em bây giờ là như vậy đó. Việc thi rớt đại học đã mang đi trong em nhiều dự định tốt đẹp. Em không biết mình nên làm cái gì bây giờ nữa...”. Rồi em gục đầu lên vai tôi khóc ngon lành như một đứa trẻ. Tôi như anh khờ, chẳng biết nói gì.
...Một tuần trước ngày lên  máy bay cùng gia đình đi nước ngoài, em đến thăm tôi nhân ngày sinh nhật, tặng tôi một bó hoa hồng và một gói quà, bảo là đợi em về rồi hãy mở. Hôm đó trông em xinh xắn như một thiên thần. Hai chúng tôi đi chơi, ăn đủ thứ mà con gái hay thích ăn. Em bảo, chắc còn lâu lắm em mới được ăn lại những món ăn này. Lúc đó tôi chưa hiểu ý  em nên tôi cũng không nói gì. Về nhà, tôi mở quà ra xem thì trong đó có một tấm hình của em và một cuốn nhật ký. Tất cả những suy nghĩ sống động trước mắt tôi. Em viết là em rất thương tôi và biết chắc là tôi cũng vậy, dù không ai can đảm để nói ra lòng mình. Đằng sau tấm hình em viết là : “Tặng anh để nhớ mãi đến em và những tháng ngày qua của hai đứa.”. Suốt tuần tôi ôm cuốn nhật ký nghiền ngẫm. Tôi giận em và giận cả mình. Tôi giận em vì không nói cho tôi biết là em sẽ đi nước ngoài từ những ngày đầu quen nhau, tôi giận mình sao quá nhát gan, không sớm nói cho em hiểu được lòng mình, giờ thì mọi thứ đã muộn...
Ngày em ra phi trường cũng là ngày tôi thi học kì 2 năm thứ hai, không có cơ hội gặp nhau lần cuối. Đêm trước khi em đi, chúng tôi cũng chẳng nói được gì với nhau. Em khóc, còn tôi chỉ có can đảm nắm tay em và hôn lên tóc em để nghe tim mình rung động. Em cầu chúc tôi hạnh phúc trong cuộc sống, tôi lặng im để cảm nhận tất cả...
Vài tháng sau tôi nhận thư em. Em bảo là em vẫn rất nhớ tôi. Dù ở phương trời nào thì tôi vẫn hiện diện trong em, như minh chứng cho một tình yêu ngây thơ, trong sáng. Em cầu chúc cho tôi công danh thành đạt và sớm có người yêu để chia sẻ buồn vui như tôi và em đã từng. Sau đó tôi nhận được thư báo tin em sắp lấy chồng, đó cũng là người đã bảo lãnh cho em. Thì ra là vậy ! Tôi nghe cổ họng mình nghẹn lại. Vì tự ái tôi không viết thư cho em nữa. Những lá thư của em cũng thưa dần theo ngày tháng. Cho đến tận bây giờ, khi đã ra trường, đi làm và có nhiều mối quan hệ mới nhưng tôi cũng chưa hoàn toàn hiểu vì sao tôi mất em. Vì em, vì tôi, hay vì tình đầu thường dễ vỡ ?

Bài học từ loài ngỗng + NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM

Bài học từ loài ngỗng
 Vào mùa thu, khi bạn thấy bầy ngỗng bay về phương nam để tránh đông theo hình chữ V, bạn có tự hỏi những lý lẽ khoa học nào có thể rút ra từ đó? Mỗi khi một con ngỗng vỗ đôi cánh của mình, nó tạo ra một lực đẩy cho con ngỗng bay ngay sau nó. Bằng cách bay theo hình chữ V, đàn ngỗng tiết kiệm được 71% sức lực so với khi chúng bay từng con một.
    Khi là thành viên của một nhóm, người ta cùng chia sẻ những mục tiêu chung, người ta sẽ đi đến nơi họ muốn nhanh hơn và dễ dàng hơn bởi vì họ đang đi dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau.
    Mỗi khi một con ngỗng bay lạc khỏi hình chữ V của đàn, nó nhanh chóng cảm thấy sức trì kéo và những khó khăn của việc bay một mình. Nó sẽ nhanh chóng trở lại đàn để bay theo hình chữ V như cũ, và được hưởng những ưu thế của sức mạnh từ bầy.
    Nếu chúng ta cũng có sự cảm nhận tinh tế của loài ngỗng, chúng ta sẽ chia sẻ thông tin với những người cũng đang hướng đến cùng một mục tiêu như chúng ta.
    Khi con ngỗng đầu đàn mỏi mệt, nó sẽ chuyển sang vị trí bên cánh và một con ngỗng khác sẽ dẫn đầu.
    Chia sẽ vị trí lãnh đạo sẽ đem lại lợi ích cho tất cả, và những công việc khó khăn nên được thay phiên nhau đảm nhận.
    Tiếng kêu của bầy ngỗng từ đàng sau sẽ động viên những con đi đầu giữ được tốc độ của chúng.
    Những lời động viên sẽ tạo nên sức mạnh cho những người đang ở đầu con sóng, giúp họ giữ vững tốc độ, thay vì để họ mỗi ngày phải chịu đựng áp lực công việc và sự mệt mỏi triền miên.
   Cuối cùng, khi một con ngỗng bị bệnh hay bị thương và rơi xuống, hai con ngỗng khác sẽ rời khỏi bầy để cùng xuống với con ngỗng bị thương và bảo vệ nó. Chúng sẽ ở lại cho đến chừng nào con bị thương lại có thể bay được hoặc là chết, và khi đó chúng sẽ nhập vào một đàn khác để tiếp tục bay về phương nam.
    Nếu chúng ta có tinh thần của loài ngỗng, chúng ta sẽ sát cánh bên nhau khi có khó khăn.
  Lần sau có cơ hội thấy một đàn ngỗng bay, bạn hãy nhớ...
  Bạn đang hưởng một đặc ân khi là thành viên của một nhóm.
 
 
 
 NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM
Một đêm, khi tôi gần như không còn nghị lực  và sức chịu đựng nữa trước những khó khăn trong cuộc sống thì một biến cố từ lâu bị lãng quên chợt hiện về trong ký ức.
     Lúc đó tôi lên mười, cũng là thời gian mẹ tôi đang trong cơn bệnh thập tử nhất sinh. Một đêm, lúc thức dậy uống nước, đi ngang qua phòng ba mẹ, tôi chợt thấy ở đó đèn vẫn còn sáng. Tôi nhìn vào. Ba đang ngồi trên ghế cạnh giường mẹ, chẳng làm gì cả, còn mẹ đang ngủ. Tôi hoảng hốt chạy vào: "Chuyện gì vậy ba ? Sao ba không ngủ?".
     Ba chạm nhẹ vào người tôi: "không sao hết. Ba chỉ xem chừng mẹ thôi".
    Tôi không thể nói chính xác là như thế nào, nhưng ký ức về biến cố xảy ra từ rất lâu đó đã cho tôi thêm sức mạnh tiếp tục gánh vác chuyện gia đình, Ngọn đèn đáng nhớ đó, và sự ấm áp từ căn phòng ba mẹ đã là một sức mạnh thần kỳ, và lời nói của ba cứ theo tôi mãi: " Ba chỉ xem chừng mẹ thôi". cái trọng trách mà tôi đang gánh vác bằng cách nào đó dường như dễ chịu hơn, như thể có một nguồn lực vực dậy từ quá khứ hay từ trong chính bản thân tôi!
    Trong những khoảnh khắc tinh thần suy sụp, những ký ức tuổi thơ thường trở thành nguồn lực vô cùng cho nhân cách, đó là những lăng kính chứa đựng những cảm nhận của ta về cuộc đời. như James Barrie đã từng viết : "Thượng đế cho chúng ta ký ức để chúng ta có thể có được hoa hồng giữa tháng mười hai giá rét".

Saturday, September 22, 2012

DỰA VÀO BẢN THÂN

Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ nó : "Mẹ ơi, sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vưa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!”.
    "Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh"- Mẹ nói.
    "Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhan, tại sao chi ấy không cần đeo cái bình vừa nặng vừa cứng này?".
    "Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy".
     “Nhưng em giun đất cũng không có xương cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hóa được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”.
    "Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy”.
    Ốc sên con bật khóc nói : " Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta".
    "Vì vậy mà chúng ta có cái bình!- Ốc sên mẹ an ủi con- Chúng ta không dựa vào bầu trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta phải dựa vào chính bản thân chúng ta".
 
 
 
 
 
 
CẢM ƠN CUỘC SỐNG
 
Tôi rất trân trọng :
Đống bừa bãi mà tôi phải thu dọn sau mỗi buổi tiệc vì điều đó có nghĩa là tôi có rất nhiều bạn bè.
Thuế thu nhập mà tôi phải trả vì điều đó có nghĩa là tôi không thất nghiệp.
Quần áo mà tôi mặc hơi chật vì điều đó có nghĩa là tôi được ăn uống đầy đủ.
Đám cỏ mà tôi phải cắt, những cửa sổ mà tôi phải lau, những quyển sách phải đóng lại vì điều đó có nghĩa là tôi có một mái nhà.
Mọi lời than phiền về chính phủ mà tôi nghe được vì điều đó có nghĩa là chúng ta có quyền tự do ngôn luận.
Hóa đơn điện lò sưởi khổng lồ mà tôi phải trả vì điều đó có nghĩa là tôi được ấm áp.
Đống quần áo mà tôi phải giặt ủi vì điều đó có nghĩa là những người thân thuộc vẫn đang sống quanh tôi.
Chuông đồng hồ réo vào sáng sớm vì điều đó có nghĩa là tôi vẫn sống.
Xương cốt rã rời và đau đớn mà tôi phải chịu đựng khi cuối ngày vì điều đó có nghĩa là tôi đã làm việc rất hiệu quả.
 

Bánh Mốc + BÀI HỌC

Hai tuần trước, tớ mua một cái bánh mỳ gối. Tớ cực kỳ thích ăn bánh mỳ loại này nhưng ở nhà tớ toàn phải ăn cơm nên hiếm khi được mua bánh mỳ ăn. Nên nhân dịp..sinh nhật, tớ mua một cái bánh mỳ gối ngon lành ấy về, và nghiêm khắc đưa ra cảnh báo với cả nhà: không – được – ăn – bánh – mỳ – gối – của – con!
    Tớ cất cái bánh trong tủ lạnh cho khỏi hỏng. Suốt tuần, tớ "nhấm" nó mỗi lúc một miếng. Ăn một miếng vội vã trước khi đi học. Ăn một miếng với bơ trước khi đi chơi. Ăn một miếng với thịt trước bữa ăn. Tớ không ăn nhiều cùng một lúc, vì không ăn được, vả lại cũng muốn được "thưởng thức" nó thật lâu. Hết 4 ngày mà vẫn còn một nửa cái bánh.
    Vào cuối tuần thì tớ thường rất bận. Tối thứ Sáu tớ phải buôn chuyện với bạn qua điện thoại. Sáng thứ Bảy tớ phải đi pinic và tối Thứ bảy tớ phải đi xem ca nhạc. Chủ Nhật thì tớ ngủ trưa. Lúc tỉnh dậy, tớ mò vào bếp xem có gì ăn không thì... trời đất ơi, cái bánh mỳ yêu quý của tớ đã bị mốc xanh! Dù tiếc thế nào tớ cũng không dám ăn nó. Tớ đem nó cho con chó Bun ở nhà, nhưng đến con chó kiêu căng ấy cũng không dám nuốt!
    Trong giây phút "đau khổ" nhất, tớ rút ra một học thuyết: Đừng để dành cuộc sống, hãy sử dụng có ích và chia sẻ với người khác. Nếu không cuộc sống của bạn sẽ bị mốc như cái bánh mì của tớ, chẳng ai muốn nó nữa.
 
 
 
 
 
 BÀI HỌC
 
Ai thật sự đã làm đời bạn khác đi? Hãy thử trả lời đôi điều dưới đây:
- Hãy kể tên năm người giàu nhất trên thế giới. Hãy kể tên vài người đoạt vương miện hoa hậu hoàn vũ mấy năm gần đây nhất. Hãy kể tên mười người đã đoạt giải Nobel hoặc giải Pulitxer. Hãy kể tên sáu nghệ sĩ mới đây giành giải thưởng do viện Hàn Lâm khoa học nghệ thuật điện ảnh trao tặng.
    Bạn có thể trả lời dễ dàng không? Chắc là không? Vấn đề là không ai trong chúng ta nhớ đến những ngôi sao của ngày hôm qua cả, dù những thành tích của họ không phải là thành tích hạng hai. Họ là những siêu sao trong lĩnh vực của họ. Thế mà khi những tràng pháo tay chấm dứt, khi những giải thưởng mờ nhạt đi, những thành tích cũng bị quên lãng thì những lời chúc mừng nồng nhiệt cùng những tước hiệu cũng sẽ bị vùi chôn theo các chủ nhân của nó.
    Và đây là những câu hỏi khác, hãy xem thử bạn sẽ trả lời như thế nào:
- Hãy kể tên vài thầy cô đã gíup đỡ bạn trong quá trình học tập. Hãy kể tên ba người đã từng giúp bạn trong những lúc khó khăn. Hãy kể tên vài người đã dạy cho bạn những bài học đáng giá. Hãy nghĩ đến những người đã làm cho bạn thấy cuộc sống giá trị và ý nghĩa. Hãy nghĩ đến năm người mà bạn thích dành thời gian sống bên họ. Hãy nêu tên sáu người hùng mà những câu chuyện về họ làm bạn ngưỡng mộ.
   Dễ hơn phải không? Và bài học chính là: Những người đã làm cuộc đời bạn khác đi không phải là những người danh tiếng nhất, nhiều tiền nhất, hay nhiều giải thưởng nhất. Họ chính là những người đã từng bận lòng với bạn.

Like và +1 để ủng hộ

 

© 2013 Blog Tổng Hợp. All rights resevered. Designed by Templateism

Back To Top